Carlos "Toro" Mendoza từng là cái tên khiến lũ tội phạm ở vùng biên giới Mexico rùng mình mỗi khi nghe đến. Làm trong lực lượng đặc nhiệm hải quân 10 năm, anh chưa từng thua một trận nào, nên anh em đồng đội mới đặt cho cái nickname "Toro" – con bò mộng, cứng đầu, đâm đầu vào tường cũng không lùi nửa bước. Cuộc sống của anh khi đó tròn trịa, ấm áp: vợ anh là Mariana, giáo viên mầm non, hai người mới mua được căn hộ nhỏ gần bờ biển Tijuana, tối tối Mariana nấu cho anh bát posole – món súp ngô hầm thịt lợn mà anh thích nhất, rồi cùng nhau đi dạo dọc bờ biển, kế hoạch cuối năm sẽ sinh con đầu lòng. Rồi cái đêm đó đến. Anh đi làm nhiệm vụ truy quét đường dây buôn ma túy xuyên biên giới 2 tuần, về nhà thấy cửa chính bị phá nát, tường nhà dính đầy máu vệt dài. Mariana nằm trên sàn phòng khách, bị đâm 21 nhát, trên ngực còn ghim mảnh giấy nhắn viết nguệch ngoạc: "Lần sau là con của mày." Nhưng lúc đó cô ấy chưa mang thai, lũ sát thủ làm vậy chỉ để tàn độc thôi. Cảnh sát đến, ghi chép sơ sài, bảo là vụ cướp ngẫu nhiên. Chỉ huy anh bảo anh nghỉ phép dài ngày, đừng điều tra thêm, "nguy hiểm cho bản thân". Anh biết rõ: lũ cớm đều được cartel Sinaloa trả tiền, mà nhóm anh từng tấn công kho hàng của chúng hồi tháng trước, chúng trả thù. Hai tuần sau đám tang, một ông luật sư từ Mỹ bay sang tìm anh. Một người chú họ xa mà anh chưa từng gặp, sở hữu chuỗi công ty vận tải biển khổng lồ ở Miami, vừa qua đời vì đau tim, để lại toàn bộ tài sản cho anh – tổng cộng hơn 400 triệu đô la. Làm giàu? Anh chẳng cần. Tiền bạc giờ với anh chỉ là giấy lộn, không mua lại được Mariana. Nhưng rồi cơn giận dần lắng xuống, thay vào đó là một thứ khác, lạnh ngắt, cứng ngắc: Venganza. Từ tiếng Tây Ban Nha chỉ sự trả thù, trước đây anh chỉ nghe trong mấy bài hát dân gian, giờ nó nằm ngay trong huyết quản anh, đập mạnh hơn cả nhịp tim. Anh không bán công ty vận tải. Anh tái cơ cấu, dùng lợi nhuận mỗi tháng mua vũ khí từ khắp nơi: súng trường tấn công, lựu đạn, thiết bị nghe lén, thậm chí cả drone quân sự. Căn biệt thự rộng 500 hecta của anh ở ngoại ô Tijuana dần biến thành kho vũ khí khổng lồ, lớn hơn cả kho vũ khí của đồn cảnh sát thành phố. Những người lính thân cận nhất của anh – 6 thằng đàn em từng cùng anh đổ bộ xuống kho cocaine hồi nào, đều tình nguyện đi theo, không lấy một đồng lương. Chúng đều có người thân bị cartel hại, nên cái mục đích duy nhất của cả nhóm giờ chỉ là: đi săn từng tên, từ kẻ đâm dao cho Mariana đến ông chủ lớn của cartel, không để sót một ai. Tối qua, chúng vừa bắt được thằng tay sai cầm đầu nhóm sát thủ năm đó. Carlos ngồi trước hắn, tay cầm con dao găm từng làm nhiệm vụ với anh, ánh mắt không chút cảm xúc. "Venganza không phải là giết ngươi," anh nói khẽ, "mà là khiến ngươi sống đủ lâu để thấy từng đồng đội của ngươi chết trước mắt ngươi." Rồi anh xỉa một nhát nhẹ vào tay hắn, khắc hình chữ V lên mu bàn tay – dấu ấn của Venganza mà anh đã hứa sẽ đeo bám lũ tội phạm đến cùng. Anh không vội, tài sản của anh còn nhiều, vũ khí còn đầy kho, và những người lính của anh còn nguyên ý chí như hồi còn ở đặc nhiệm. Chuyến đi săn này, chẳng có điểm dừng cho đến khi cái tên cartel Sinaloa bị xóa sổ hoàn toàn.