Tiếng máy khoan gầm rú chợt ngắt khi gương mặt ấy xuất hiện giữa khung cửa xưởng. Xăng nồng nặc, bụi nhôm bám đầy áo, lão thợ cả đang vặn ốc thì ngón tay cứng đờ. Vị Khách Bất Ngờ – gương mặt chằm chằm qua ánh đèn neon như xé toang hàng rào ký ức.
Khóe mắt người khách híp lại, đường rãnh nhăn ở trán lần theo vệt sẹo như chữ ký đã cũ. Lão biết chắc không nhầm – chính cái thứ mùi trộn lẫn nước hoa xạ hương với mồ hôi tra tấn ấy, đi theo lão suốt 8 mùa mưa trong tù ngục.
“Bác sửa giúp cái phanh xe...” giọng khách ọp ẹp trong tiếng lách cách của dàn khí nén. Tay lão nghịch chiếc cờ-lê lóng cóng, cổ họng khô như nắm cát. Phải dựa lưng vào Capô xe mới đủ thêm sức. Trước mắt cái đồng hồ áp suất nhảy số lại hiện ra chập chờn: dây trói siết cổ tay, tiếng bật lửa rít lên gần bàn chân trần, và đôi mắt lòng trắng dã ngập máu đang chăm chú ghi lại từng co giật của lão.
Vị Khách Bất Ngờ thản nhiên gõ nhịp bàn tay lên nóc xe. Ngón trỏ có chiếc nhẫn đồng lấp lánh - thứ đã để lại vòng tròn bỏng rát trên má lão năm xưa. Một tiếng xe máy giật nổ ngoài phố làm cả hai giật mình. Khoảnh khắc ấy đủ dài để lão nhận ra: tầng áp mái ấy đã phủ kín bởi thép gai chứ không còn là khung trời tự do.