Vĩnh Sinh (Phần 4): Bóng Đêm Từ Đáy Huyệt
Phương Hàn chào đời trong căn buồng tối tăm cuối dãy trại nô của tộc Lăng Gia – gia tộc đứng đầu tuần thành Thanh Diệp. Từ nhỏ, hắn đã quen với mùi rơm mục, tiếng roi quất lưng trần, và những ánh mắt khinh bỉ từ bọn gia nô cao cấp. Ngày chủ nhà thịnh nộ, máu của nô bộc thường nhuộm đỏ sân gạch, như một lời nhắc nhở về thứ gọi là "số phận".
Nhưng Phương Hàn không tin vào số phận. Đêm đêm, khi tất cả chìm vào giấc say, hắn lén trốn đến vách núi sau trang viên – nơi hắn vô tình phát hiện một hốc đá khắc những đường vẽ kỳ dị. Ánh trăng lạnh vạch lên từng nét bí ẩn, như một tâm pháp võ học mà hắn không dám giở ra dưới ánh mặt trời. Suốt ba năm luyện tập trong tuyệt vọng, mồ hôi hắn thấm ướt từng tấc đất, luôn trong nỗi sợ bị phát giác sẽ kết thúc bằng cái chết thảm khốc.
Kỳ ngộ lớn ập đến một ngày mưa tầm tã. Trong lần trốn lên núi sâu tìm thuốc cho mẹ nuôi, Phương Hàn vướng phải trận sạt lở đất. Khi tỉnh lại, trước mặt hắn là tảng đá ngũ sắc nứt vỡ – nơi một viên ngọc bích hình răng sói lơ lửng giữa không trung, phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp như lời thúc giục. Viên ngọc đập thẳng vào ngực hắn, đốt cháy toàn thân bằng một luồng khiếp nhiệt, hút cạn hơi thở, rồi bỗng hóa thành hàn khí cuộn vào đan điền. Cơ thể hắn bỗng sinh ra những cổ quái kình lực, nhưng cũng từ đó, cơn kêu thét của tộc Lăng Gia truyền khắp núi: "Kẻ tầm thường dám đánh cắp bảo vật tộc ta – phải chết!"
Con đường tu tiên mở ra trước mắt Phương Hàn, như một vực thẳm đẫm máu và nghịch thiên. Hắn biết, từ khoảnh khắc vượt qua bức tường đen của trang viên, hành trình về Vĩnh Sinh không còn phải là giấc mơ viển vông. Gươm đao, yêu thú, thiên kiếp – tất cả chỉ là phép thử cho lòng hận thù chưa nguôi và khát vọng vượt khỏi kiếp trâu ngựa...