Trong một khu phố cũ kỹ nơi người ta thường tránh đề cập đến quá khứ, một gã cựu binh mặt đầy vết rạn nứt cuộc đời nhận lời đánh cắp căn nhà gỗ lợp ngói âm dương. Lời hứa trả công hậu hĩnh khiến hắn gật đầu - kẻ cần tiền chữa bệnh cho mẹ già không có quyền chọn lựa. Chiều mưa dầm đêm ấy, thanh đoản đao kẹp sau lưng áo tơi, hắn luồn qua khe cổng mục nát. Ánh đèn dầu le lói trong buồng trong khiến hắn chững lại. Mùi trầm hương và hoa nhài lẫn với tiếng gió rít qua khe ván. Người phụ nữ ngồi bó gối trên sạp gụ, chiếc váy lĩnh đen bạc màu phủ lên đôi chân gầy guộc. Phía bàn thờ tổ tiên, bức hoành phi "Vợ Lẽ Phòng Đông" nhuốm bụi thời gian chứng kiến hơi thở gấp gáp của hắn. "Bà chủ... tiểu thư?" Hắn ngắc ngứ khi tay chạm vào tấm liễn thêu hình phượng hoàng - vật gia bảo mà kẻ chủ mưa đòi lấy bằng được. Người đàn bà chậm rãi xoay người. Đôi mắt thâm quầng như đã thức trắng nhiều đêm, giọng khàn đục của người từng nuốt quá nhiều cay đắng: "Chú công tử muốn chiếm phòng phu nhân hay đoạt mạng tiện thiếp? Người hãy về bảo mệnh phụ phủ đường, ta không vướng quyền thừa kế của các vị." Nhành dương liễu run rẩy bên song cửa in bóng hai con người trong tình thế đối nghịch. Lưỡi dao tuốt trần rồi lại lặng lẽ lui vào vỏ. Người lính già chợt nhớ cái chết của người vợ lẽ bị ép thắt cổ trong dinh thự quan huyện năm trước, hắn đứng trong hàng lính canh mà tay nắm chặt đến bật máu. Gã cựu binh quăng xuống đất túi đồ nghề, tiếng kim khí loảng xoảng trên nền gạch như lời báo hiệu cho kết cục khác: "Lão xin giữ chốn dung thân cho nương tử." Lời nói vụng về của kẻ vừa nhận ra mình đang làm kiếp cướp đoạt cơ nghiệp của đồng loại. Sáng hôm sau, người hàng nước đầu phố đồn thổi về tên trộm đánh đổi mạng sống khi dám hủy hợp đồng với phủ quan. Trong khi đó, căn phòng nhỏ ám khói trầm vẫn nguyên vẹn như chưa từng suýt biến mất sau lưỡi hái của thời cuộc. Chỉ có tấm ngăn phòng gỗ lim được thêm then cài chắc chắn - thứ vũ khí duy nhất kẻ vô danh để lại cho người đàn bà mang phận "vợ lẽ chờ hầu".