Án mạng Cực Lạc Cao như gáo nước lạnh giữa đêm đông, khiến cả triều đình chấn động. Tống Ẩn - vị quan ngay thẳng bậc nhất Lưỡng Hồ - vắt kiệt sức lực truy lùng manh mối. Nhưng lưới bủa vây của Bạch Khải Niên dày đặc đến kinh người, mỗi bước đi của anh đều vấp phải máu và cạm bẫy.
May thay, Vô Quy Khách - lưới sắt ngầm giữa chốn giang hồ - đã chủ động gửi tin. Dưới ánh trăng mờ, hiệp khách Dạ Sát đột ngột xuất hiện trước thềm nhà Tống Ẩn, trên tay cầm bản đồ kho bạc ngầm nhuốm máu: "Cực Lạc Cao không chỉ là thuốc - đó là đao phủ diệt chủng!" Giọng nói gằn lạnh của người đàn ông áo đen khiến cả gian phòng ngột ngạt.
Hành trình phá án trở thành cuộc vật lộn sinh tử. Yến Vân Thăng - lão đại phu tóc bạc phơ - ngày đêm mổ xét tử thi, phát hiện chất độc ăn mòn nội tạng trong Cực Lạc Cao. Còn Tố Nga - nữ dược sư dịu dàng nhưng sắt đá - liều mình nếm thử dược phẩm giả để tìm công thức giải độc. Máu tươi từ khóe miệng nàng nhỏ giọt trên bản thảo dược tính, nhưng đôi mắt ấy không hề chớp.
Vô Quy Khách dần lộ diện như bóng ma đa mưu. Từ gã hành khất móc túi nơi phố chợ, đến tiểu nhị quán trà tất bật - vô số cặp mắt vô hình bám sát từng động tĩnh của Bạch tộc. Dạ Sát đêm đêm đột nhập sào huyệt, để lại trên cột kèo những vết dao chữ "Vô" đẫm máu như lời thách thức.
Trận chiến cuối nổ ra giữa kho thuốc độc ngầm dưới lòng sông. Bạch Khải Niên điên cuồng phóng hỏa thiêu rụi bằng chứng. Trong khói lửa mù mịt, Dạ Sát vật lộn với tên tay sai mỏ quạ, Yến Vân Thăng dùng thân che đỡ đám trẻ con mắc kẹt. Tố Nga vùng vẫy trong bể Cực Lạc Cao sủi bọt, cố giữ lọ thuốc giải cuối cùng. Tiếng gầm của Tống Ẩn vang lên như sấm rền khi thanh kiếm của ông đâm xuyên vai Bạch Khải Niên: "Ngươi đầu độc cả dân tộc này!"
Khi bình minh ló rạng, Vô Quy Khách đã biến mất như chưa từng hiện diện. Chỉ còn lại pháp trường đẫm máu, những trang nhật ký ghi chi tiết độc dược chôn dưới gốc đại thụ, cùng lời nhắn viết bằng son máu: "Bọn họ còn sót tàn quân".