Claire giật mình khi ánh đèn lấp lánh từ cây thông phòng khách lặng lẽ tắt đi – dấu hiệu cuối cùng cho thấy gia đình đã quên mất cô tồn tại giữa mùa Giáng Sinh náo nhiệt. Không một cuộc gọi, không lời nhắn hỏi thăm. “Vui Dữ Chưa? Chắc mọi người đang bận nhảy nhót với nhau quên cả đường về,” cô tự nhủ, nụ cười gượng gạo hơi chua chát. Thay vì ngồi khóc trong căn phòng trọ vắng lặng, Claire xắn tay áo biến góc ban công chật hẹp thành thiên đường riêng. Dây đèn nháy lượn quanh chậu cà phê, tấm chăn cũ hóa thảm tuyết, chiếc bánh muffin nướng vội được cắm que tăm giả làm nến. “Giáng Sinh tự chế, chuẩn không cần chỉnh!” – cô hát nghêu ngao với chú mèo mun đang ngoác mồm ngáp ngắn ngáp dài. Trong khi đó, nhà Parker nháo nhào như ong vỡ tổ khi phát hiện Claire biến mất khỏi bữa tiệc. Bà mẹ hốt hoảng tưởng con gái bị bắt cóc, ông bố vừa lái xe vừa đánh rơi cả danh sách bạn bè Claire, cậu em trai thì lập tức đăng trạng thái: “Ai thấy chị gái cao 1m65 nhưng lùn hơn tôi thì báo nhé!”. Hành trình lùng sục khắp thành phố biến thành màn hài kịch tình huống: từ vụ xông nhà hàng xóm nhầm số nhà đến cảnh đối mặt chú chó Doberman gầm gừ khi lục soát thùng rác gần nhà. Giữa lúc gia đình Parker mếu máo gọi điện cho đồn cảnh sát, Claire đang thưởng thức bữa tối “sang chảnh” với mỳ gói nấu cùng trứng ốp la, đĩa khoai tây chiên xếp hình cây thông và ly soda pha màu đỏ tự nhủ là “rượu vang hảo hạng”. Chợt tiếng chuông điện thoại rền vang – 17 cuộc gọi nhỡ cùng tin nhắn dài dằng dặc từ gia đình khiến cô bật cười: “Vui Dữ Chưa? Giờ mới nhớ ra tôi hả cả nhà?”. Khi họ tìm thấy nhau lúc nửa đêm trong tiếng cười giòn tan và những cái ôm nghẹt thở, cây thông tự chế của Claire chiếu sáng lấp lánh hơn cả đèn phố. Lễ Giáng Sinh tròn trịa không nằm ở món quà đắt tiền hay bữa tiệc xa hoà, mà chính trong khoảnh khắc cả nhà vật nhau trên thảm nhà, chia nhau đĩa khoai tây nguội ngắt và cùng đồng thanh: “Vui Dữ Chưa? Sang năm nhất định đừng bỏ quên ai nữa nhé!”.