Heejoo chưa từng tin vào những lời đồn thổi của người Cơ Tu ở bản A Rôi về "Vùng Đất Vàng". Cô là nhà dân tộc học 28 tuổi, đã 6 tháng trời lặn lội ở vùng núi Quảng Nam để ghi chép về phong tục người bản địa, nghe qua bao câu chuyện về thung lũng sương mù phía sau bản: ai bước vào đều nói thấy ánh sáng vàng rực rỡ nhưng chẳng ai quay về nguyên vẹn – hoặc giàu sụ, hoặc mất tích, hoặc phát điên nói nhảm về vàng suốt đời. Cô cười nhẹ, coi đó là mê tín của người vùng cao, cho đến chiều hôm đó tìm con dê lạc của gia đình anh Bien – người dẫn đường duy nhất cô tin tưởng trong suốt chuyến đi.
Dê chạy thẳng vào khu rừng rậm hướng về Vùng Đất Vàng, Heejoo đuổi theo, giày thể thao dính đầy bùn đất, trượt trên tảng đá phủ rêu xanh ngã xuống một khe nứt hẹp giấu kín dưới tán dương xỉ. Đầu cô đập vào vách đá choáng váng mấy giây, đèn pin gắn trên mũ bảo hiểm rung rinh sáng lên: ánh sáng vàng không phải từ sương hay mặt trời, mà từ những thỏi vàng xếp chồng chất ngay dưới chân. Chúng to bằng bàn tay, thớ vàng óng ánh, có thỏi còn khắc chữ Champa cổ, có thỏi in dấu triện thực dân Pháp từ những năm 1930 – rõ ràng là kho báu cướp đoạt từ chùa chiền địa phương, bị giấu kín trong hang đá này hàng chục năm qua. Cô chạm tay vào một thỏi, lạnh ngắt, nặng trịch, mùi mồ hôi của chính mình hòa lẫn với mùi kim loại cũ xộc lên mũi.
Cô không dám lấy một thỏi nào, lết ra khỏi khe nứt tìm về bản ngay, kể lại cho Bien nghe. Bien 26 tuổi, đôi mắt đen láy luôn nhìn cô với vẻ nể trọng, em gái cậu bị bệnh tim bẩm sinh, viện phí 300 triệu đồng gia đình xoay sở mãi không đủ. Heejoo hứa sẽ tìm cách hợp pháp hóa việc khai báo kho báu này, chia phần trăm cho bản làng, đặc biệt giúp em gái Bien có tiền mổ. Cô tin tuyệt đối vào Bien, cho đến tuần sau quay lại khu vực hang đá với đồ dùng dã ngoại, thấy dấu lốp xe máy mới in trên đất nhão: Duc – người anh họ của Bien ở Đà Nẵng, kẻ cho vay nặng lãi có vết sẹo dài trên má, đang đứng đó với hai tên đàn em cầm dao rừng. Duc cười khẩy, nói Bien đã kể hết mọi thứ để lấy 50 triệu đồng tiền đặt cọc, "thành phố lên đây chơi làm nghiên cứu, có biết gì đâu, vàng này là của người địa phương thôi". Bien đứng phía sau, đầu cúi gằm không dám nhìn cô. Đó là cú phản bội đầu tiên, đau hơn cả việc bị dao thứ dí vào cổ.
Duc ép cô dẫn đến chỗ kho vàng ngay lập tức, nhưng bão mùa hè đổ bộ sớm hơn dự báo, mưa trút xuống như xối, con đường mòn dẫn vào Vùng Đất Vàng bị sạt lở, cửa hang đá bắt đầu tràn nước lũ. Duc tức giận đẩy mạnh cô ngã lăn xuống sườn dốc, cô lăn qua các bụi gai cuối cùng chui vào một khúc gỗ rỗng ẩn dưới rễ cây, nghe tiếng hắn và đàn em gọi tên mình, tiếng súng lục soát qua các bụi rậm. Cô phải sống sót hai ngày trong rừng, không đồ ăn, chỉ còn nửa chai nước, vết thương ở đầu sưng vù, muỗi và vắt bám đầy chân, mỗi lần nghe tiếng động đều nín thở. May mắn là ông Brâng, già làng bản A Rôi – người biết hết các đường mòn trong Vùng Đất Vàng từ thuở thanh niên – đã dẫn người đi tìm cô. Ông bảo kho vàng này là do bọn thực dân Pháp cướp của chùa Mỹ Sơn xưa giấu lại, người Cơ Tu tránh xa nó hàng chục năm nay vì "vàng ăn linh hồn người, tham nó là tham cái chết".
Duc và đàn em cuối cùng cũng tìm được cửa hang, đang hì hục khuân vàng ra thì vách hang nứt toác do mưa ngâm lâu, một thằng đàn em bị vùi lấp dưới đá, Duc sợ quá bỏ chạy bỏ cả anh em lại. Heejoo giúp thằng bị nạn thoát ra, nhưng phần lớn vàng đã bị vùi sâu dưới đống đổ nát, không thể lấy lên được nữa. Bien xuất hiện lúc đó, khóc nức nở, nói hắn không ngờ mọi chuyện tồi tệ thế, tiền đặt cọc Duc đưa đã tiêu hết vào viện phí nhưng ca mổ vẫn thiếu. Heejoo không trách, cũng không quay lại hang đá lần nào nữa. Cô về Hà Nội, viết bài báo khoa học về kho báu này, nhưng không bao giờ tiết lộ vị trí cụ thể, chỉ gọi tên nó là Vùng Đất Vàng, cảnh báo rằng có những thứ dù giá trị tột cùng, nhưng đánh đổi bằng lòng tham và sinh mạng, thì chẳng bao giờ đáng để sở hữu.