Khi Edie Bước Vào Ngôi Nhà Cổ: Ai Lại Muốn Giết Một Bà Cụ Khờ Nghệ?
Edie, tay còn đẫm mồ hôi sau khi dọn dẹp phòng tắm cho cụ bà Eleanor Vance, nghiêng người xuống lắng nghe tiếng ai oán yếu ớt vọng từ cầu thang. Tiếng thì thầm chậm chạp, lặp đi lặp lại một điều gì đó... "Cánh cửa... ai đó mở cánh cửa...". Câu chuyện cũ mọc mần từ tuần đầu tiên Edie nhận việc chăm sóc cụ Eleanor, một vị tỷ phú khuynh gia bại sản sống một mình trong biệt thự cổ kính đầy ám ảnh như trong phim kinh dị – Rosewood Manor. Biệt thự đó rộng như một viện viện bảo tàng lạnh lẽo, với những bức chân dung tổ tiên vẫn đôi mắt dõi theo từng bước chân người mới. Cụ Eleanor, dù gần trăm tuổi và chỉ còn sức lực của một cơn gió heo may, vẫn toát lên khí chất quyền quý lạnh lùng, đôi mắt xanh biếc lúc nào cũng sắc như dao cạo.
Ban đầu, Edie chỉ thấy cô già đáng yêu theo cách riêng. Nhưng khi những sự cố bắt đầu xảy ra... một ly cà phê nóng hổi đổ bổ thẳng xuống váy của cụ Eleanor, trong khi không có ai gần đó. Chiếc gương lớn trong hành lang vỡ tan vỡ giữa đêm, mà chứng nhân duy nhất là tiếng gào kinh hoàng của cụ Eleanor. Quan trọng nhất, những viên thuốc điều trị bệnh tim chí mạng của cụ Eleanor cứ biến mất như nước chảy, chỉ để lại dấu tay dính bụi trên lọ trống. Và rồi, Edie bắt đầu nhận được những lời nhắn đe dọa giấu trong cuốn sổ tay của cụ Eleanor – những dòng chữ chì đen nguy hiểm đến rợn người: "Cổ thật mềm, dễ bẻ gãy hơn mọi người tưởng."
Lòng Edie nghẹt thở. Ai lại muốn hại một bà cụ giàu có nhưng yếu đuối đến vậy? Ai mà dám giết một bà cụ ngọt ngào như vậy? Câu hỏi đó như một con dao cứa vào óc cô mỗi đêm. Gia đình cụ Eleanor? Người con trai út, Harrison Vance, với vẻ ngoài lịch lãm nhưng đôi mắt thăm thẳm như vực thẳm, luôn tỏ ra lo lắng nhưng thái độ mập mờ. Bác sĩ riêng của cụ, bác sĩ Bellweather, người luôn đoán đoán bệnh tình cụ Eleanor như đọc vị – liệu ông ta có bí mật nào đó muốn dập tắt? Hay là someone else? Một quản gia mới bí ẩn xuất hiện trong khu vườn hoang sơ, ánh mắt lia lia? Hay thậm chí, là chính bà nội trợ điên cuồng kiểm soát, bà Mulligan, người đã làm việc ở Rosewood suốt ba mươi năm, bước đi như bóng ma và dường như ghét thù sự hiện diện của người lạ?
Edie cảm thấy cả mình lẫn Eleanor sống trong một chiếc hộp thủy tinh. Mọi hành động của cô, dù là nhỏ nhất, đều bị soi xét. Tiếng gõ cửa bất chợt vào lúc nửa đêm, tiếng bước chân lách cách dưới lưng chừng ban đêm, những món quà bí ẩn xuất hiện trước cửa phòng cụ Eleanor – một chiếc bông khô, một mảnh gương vỡ, một sợi dây thừng... tất cả như những lời đe dọa tinh vi. Lòng Edie như lửa bị bóp nghẹt. Cô không chỉ là người chăm sóc, cô trở thành người gác cổng duy nhất cho một sinh thể mong manh, và cô biết, kẻ thù đang rình rập trong bóng tối, âm thầm chờ đợi cơ hội cuối cùng để... "giết một bà cụ ngọt ngào". Cái tên tựa đề "Who Could Kill a Sweet Old Lady" giờ đây không còn là một câu hỏi, mà là án lệ treo trên đầu cô.
Cuối cùng, trong căn phòng tăm tối ngột ngạt dưới gầm cầu thang, nơi Edie lục lọi tìm thuốc dự phòng, cô phát hiện một cánh cửa bí mật chưa từng được đề cập. Từ khe hở, ánh sáng yếu ớt chiếu lên một cái bàn nhỏ, và trên đó... một chai thuốc mới tinh, nhãn hiệu giống hệt thuốc của cụ Eleanor, nhưng không có lệnh bác sĩ. Và bên cạnh, một tờ giấy ghi chú thô ráp: "Một viên vào 11 giờ tối. Tạm biệt vị tỷ phú." Đồng hồ đã chỉ 10 giờ 55 tối. Mồ hôi lạnh rót dọc sống lưng Edie. Kẻ thủ phạm không ở đâu xa, và kế hoạch gần như đã hoàn tất. Cô không còn nghi ngờ nữa. Ai kia, chính là người muốn giết một bà cụ ngọt ngào như Eleanor Vance. Và giờ phút này, Edie chính là sự sống còn duy nhất. Cô ôm chặt chai thuốc trong tay, cảm thấy nhịp tim đập cồn cào như tiếng đồng hồ cát đang cát kiết giờ khắc sinh tử. Mỗi giây đều chí mạng. Cô phải hành động. NGAY BÂY GIỜ.