Xin Chào Jadoo (Phần 4)
Buổi sáng nào cũng thế, Jadoo tỉnh dậy với hai mắt lấp lánh như vừa nhặt được kho báu. Một hôm là ý tưởng lén đem hết gối trong nhà ra vườn dựng "lâu đài mây", hôm sau lại rủ cả lũ trẻ hàng xóm mở "đại hội bùn" giữa vườn rau của bà nội. Chẳng cần kế hoạch cầu kỳ, chỉ cần Jadoo hét toáng lên: "Tụi mày ơi, tao vừa nghĩ ra trò CHẾT TIỆT NÀY!" – thế là cả hội biết ngay: trời sắp sập.
Tuần trước, Jadoo dụ được anh trai cùng hai đứa em họ cải trang thành ninja, lẻn vào bếp trộm mật ong làm "vũ khí bẫy kiến". Kết quả? Cả bọn dính bết tóc vào nhau như keo dính chuột, còn mẹ Jadoo đứng ngẩn tò te giữa bãi chiến trường toàn chén bát vỡ. "Con chỉ muốn nghiên cứu tổ ong thôi mà!", Jadoo năn nỉ khi bị mắc kẹt trong góc tường, mặt mũi lem nhem mật.
Ngay cả những chuyến "an toàn" nhất cũng biến thành hỗn loạn không tưởng. Như lần cả nhà đi biển, Jadoo nhất quyết đào một cái hố đủ sâu để "gặp tận Trung Quốc". Nửa tiếng sau, ba lần người qua đường suýt rơi xuống hố, chị gái báo thất lạc em út, và Jadoo thì… say sưa giữa đống cát, tay vẫn khư khư cái xô đã mất đáy.
Bạn bè gọi Jadoo là "thảm họa di động": đi đâu quên đó, làm gì vỡ nấy, nói câu nào là dính rắc rối câu đấy. Nhưng lạ thay, đám trẻ vẫn lẽo đẽo theo sau Jadoo như du kích. Bởi chẳng đứa nào quên được cảm giác tim đập chân run khi cùng Jadoo thả diều trên mái nhà, hay cái khoảnh khắc cả xóm phải bật cười khi Jadoo biến chiếc quần lót thành mũ siêu anh hùng.
Rắc rối ư? Đương nhiên! Nhưng với Jadoo, mỗi vết xước trên đầu gối, mỗi trận mắng oang oang của người lớn, đều chỉ là một câu chuyện để cười rũ rượi vào ngày mai. Và có lẽ, cả gia đình – dù luôn gào thét "JADOO, ĐỪNG!!!" – thì trong thâm tâm vẫn mong chờ xem "thảm họa" nhỏ ấy sẽ lôi cả bọn vào phiêu lưu gì tiếp theo...