Agnes đã trải qua một điều gì đó khủng khiếp, thứ mà cứ ám ảnh cô mỗi khi nhắm mắt lại, những mảnh vỡ sắc nhọn của ký ức cứa vào tim. Cô ngồi đó, trong căn phòng tối om, thì thầm "Xin Lỗi, Em Yêu" như một lời cầu khẩn vô vọng với bóng hình đã xa. Ngoài kia, đường phố vẫn nhộn nhịp tiếng cười nói, bạn bè vẫn tụ tập cà phê cuối tuần, gia đình vẫn quây quần bữa tối ấm cúng. Cuộc sống cứ trôi, lững lờ như dòng sông chẳng màng đến nỗi đau đang nhấn chìm cô một mình. Họ hỏi han vài câu xã giao, rồi quay đi, vì ai cũng bận rộn với những niềm vui riêng. Agnes nhìn ra cửa sổ, thấy thế giới vẫn quay, còn cô thì lạc lõng giữa đống tro tàn. "Xin Lỗi, Em Yêu", cô lặp lại, hy vọng một ngày nào đó lời ấy sẽ chạm đến, dù chỉ là giấc mơ.