Chiều muộn ấy, khói thuốc loãng tan trong không khí lạnh buốt khi Tiêu Trĩ Vũ đẩy cánh cửa phòng escape room chủ đề "Yết Hí Thời Loạn". Hơi thở anh đông cứng thành làn sương trắng, đồng tử thu lại khi thấy bóng dáng Hồ Tu đang cúi người tra cứu bản đồ giả da trên chiếc bàn gỗ mối mọt. Những lớp tuyết nhân tạo rơi lã chã từ máng trần nhà, phủ lên vai cô gái chiếc áo khoác dạ cũ kỹ màu khói thuốc một thứ ánh sáng ma mị. "Ma sói phía Tây Bắc." Tiếng nói của Hồ Tu vang lên giữa tiếng kim loại lạch cạch từ chiếc đồng hồ điện tử đeo tay. Ngón trỏ cô chỉ vào đường hầm mô phỏng rừng thông băng giá, nơi những con rối máy ngụy trang điệp viên lắc lư dưới ánh đèn neon xanh rờn. Bất ngờ đổ sập khi hai bờ vai chạm nhau trong khoang tối hẹp, hơi ấm từ ngón tay Tiêu Trĩ Vũ lướt qua cổ tay Hồ Tu - khu vực da thịt để lộ một vết sẹo hình cánh bướm. Đôi mắt họ chạm nhau trong tích tắc bắn ra tia sét mà cả hai tưởng chỉ tồn tại trong hỗn mang kịch bản. Hai tuần sau, mùi hoắc hương từ chiếc bình xịt phòng của khách sạn Hilton nghẹt thở. Hồ Tu nhận ra Tiêu Trĩ Vũ qua gương phản chiếu ở quầy bar, khi anh đang vặn núm chiếc đồng hồ cơ Oberon năm 1927 - món đồ của các sĩ quan tình báo Pháp thời Đệ nhất Thế chiến. Các ngón tay anh run nhẹ khi rót whiskey, để lộ khoảng da cổ tay có hình xăm dây leo Liễu Đằng - thứ mà nội gián Tửu Quản cửa hàng "Yết Hí Đường" bị truy sát năm xưa luôn khắc trên người. Những buổi chiều tà dắt chó đi dạo ven hồ Thiên Nga trở thành vở kịch đầy ẩn ngữ. Tiêu Trĩ Vũ tự nhiên thuộc lòng cách Hồ Tu vê thuốc lá bằng ngón giữa và ngón út, động tác chỉ xuất hiện trong tài liệu huấn luyện nữ điệp viên "Chim Khướu" thập niên 50. Còn Hồ Tu đếm được ba lần Tiêu Trĩ Vũ vuốt tóc trái tai mỗi khi đối phương nói chuyện bằng giọng Thượng Hải – thói quen hiếm hoi của điệp viên gốc Hoa từng hoạt động tại Thượng Hải thuộc Anh. Đêm mưa bão thứ Bảy, họ mắc kẹt trong thang máy tòa nhà số 27 phố Khổng Tước. Ánh đèn nhấp nháy chiếu xuống chiếc vali da cá sấu đặt giữa hai người. Hồ Tu ngửi thấy mùi thuốc súng LO-42 chỉ dùng cho lực lượng đặc nhiệm khi Tiêu Trĩ Vũ với tay ấn nút khẩn cấp. Khoảnh khắc thang máy rung chuyển kéo cô ngã dúi vào lòng ngực anh, nơi có vết sưng hình lưỡi lê dưới lớp áo len. "Em đến Yết Hí Đường ngày mai đi." Tiếng thì thầm của Tiêu Trĩ Vũ nhuộm mùi diêm sinh chuẩn bị cho màn kịch sinh tử 8 giờ tối. Giữa căn phòng khoác đầy áo choàng kịch viên và mặt nạ hóa trang, dây tời từ trần nhà đột ngột đứt rời. Những thanh kiếm gỗ sắp đổ ập xuống người Hồ Tu thì Tiêu Trĩ Vũ nhảy tới. Cú xoay người 180 độ đầy chuyên nghiệp của anh để lộ phần cổ áo có thêu chỉ vàng dấu hiệu hội Tam Điểm - tổ chức từng bảo hộ mạng lưới tình báo Phản Địch trong những năm 30. Tháng Ba, hoa ti ô nở rộ trước biệt thự số 9 phố Mai Hoa. Tiêu Trĩ Vũ lặng lẽ đốt chiếc hộp thiếc chứa 12 bản danh tính giả trong lò sưởi phòng khách, tro tàn bay lẫn với đám cánh bướm giấy mà Hồ Tu vừa thả ra từ chiếc vali cộng tác viên Mật Thư. Họ cùng tưới nước cho chậu cẩm tú cầu mới trồng - thứ hoa thay màu theo độ kiềm đất như chính tình yêu đã vượt qua ma trận thù hận để đơm hoa kết trái trong thực tại. Nắng xiên qua kính màu chiếu lên đôi tách trà Ô Long còn bốc khói. Hai bàn tay đồng loạt với tắt điện thoại thông minh hiện thông báo tin nhắn mật từ tổ chức cũ. Tiếng chuông cửa reo báo hiệu giao hàng hoa chúc mừng, mà cả Tiêu Trĩ Vũ lẫn Hồ Tu đều cười nhẹ khi nhận ra dấu niêm phong trên phong bì đỏ - hình con thuyền giấy tỉ mẩn gấp theo kiểu Origami chỉ xuất hiện ở hộp thoát hiểm mốc 5 phòng chơi Yết Hí năm nào.