Cơ bắp cuồn cuộn, vệt mồ hôi lấm tấm trên trán, Hùng đứng khom người bên vạch xuất phát như tượng đồng hun nắng. Quả thực, cậu ta là "ông vua" đường chạy 100 mét của trường làng này, mỗi bước sải chân dài như đập nát không khí. Thấy thằng Tèo nhập học mới nằng nặc xin theo tập, ánh mắt Hùng thoáng chút thương hại. Cái dáng gầy nhẳng, bàn chân đập bì bõm như xới đất ấy mà đòi chạy nước rút? "Nghe đây!" - Hùng vỗ vai Tèo như sếp lớn - "Cự ly 100 mét chẳng mấy chốc giã từ trần gian nếu mày cứ đổ người về trước thế kia!" Rồi cậu bày từng li: Chân trước chân sau cách vừa một gang tay, ngón thống trị mặt đất lúc xuất phát, gối cao ngang hông khi chạy tốc độ. Hùng còn tự thị cầm tay chỉ chân, đưa ra chiến thuật "ăn gian" 3 bước thở 1 nhịp mà chính cậu dùng để bỏ xa đối thủ. Buổi chiều nào cũng thế. Thằng Tèo loạng choạng tập theo như vịt đua thiên nga, có hôm ngã lăn cù cẳng giữa đường đất đỏ. Hùng cười rung cả vai: "Chậm thôi, Đợi đến lúc cơ bắp nó quen chứ" - trong bụng nghĩ thầm cả đời này khối đứa tập mãi không lên nổi. Nào ngờ, thằng quỷ sứ lưng lép ấy mỗi ngày đến sân lặng lẽ như cái bóng, tập suốt cả tiếng sau khi cả đội đã về. Mắt nó sáng rực lên mỗi lần nghe Hùng thao thao bất tuyệt về bí quyết 100 mét. Ba tháng sau, khi cú ngã đau nhất của Tèo để lại vệt máu trên đường chạy cũng là lúc cậu ta thành quỷ tốc. Nhịp chân dần đều đặn như trống trận, thân hình rắn lại như dây đàn căng. Trong lần hội khỏe huyện, Hùng thoải mái mỉm cười khi thấy Tèo đứng vạch kế bên - cho đến phát súng lệnh vang lên. Còn cách vạch đích 10 mét, Hùng giật nảy mình bởi tiếng thở rít của ai đó sát sau gáy. Một bóng đen lao vun vút vượt mặt, cắt đích với cái vỗ tay chát chúa. Chiếc huy chương đeo trên cổ Tèo nhức mắt hơn cả nắng tháng Tám. Giữa tiếng reo hò của đám đông, Hùng nuốt khô cổ họng mặn chát. Cậu mới hiểu mình đã trao chìa khóa vương quốc 100 mét cho chính kẻ phế truất mình, từng lời khuyên như mũi tên bắn ngược về tim. Nhìn dáng Tèo đang ngẩng cao đầu nhận huy chương, Hùng tự nhủ: "Tao mà biết trước thì dại gì..." Nhưng đã muộn rồi, những chiến lược tưởng để kìm giữ kẻ mới tập kia, hóa ra là công thức tạo nên kẻ lật đổ.