Kabul, ngày 15 tháng 8 năm 2021 – bầu trời đỏ lửa và không gian ngột ngạt mùi khói súng. Quân đội Hoa Kỳ gấp rút rút khỏi Afghanistan sau hai thập kỷ, bỏ lại một thủ đô Kabul chập chờn như ngọn đèn trước cơn bão. Từ những ngọn đồi xung quanh, lực lượng Taliban ồ ạt tiến về trung tâm thành phố, tiếng bước chân và tiếng kèn xe vang lên như lời tiên đoán cho một kỷ nguyên đen tối. Giữa tâm bão tàn khốc ấy, Chỉ huy Mohamed Bida cùng đội đặc nhiệm co ro trong khuôn viên Đại sứ quán Pháp – pháo đài phương Tây cuối cùng còn chưa sụp đổ. Họ không còn là những người lính – họ trở thành phiên bản tuyệt vọng nhất của chính mình. 500 con người – công dân Pháp, nhân viên ngoại giao, và những người Afghanistan từng hợp tác với phương Tây – bị nhốt trong bốn bức tường, nín thở nghe tiếng súng nổ xa gần. Chẳng có kế hoạch giải cứu. Không lệnh từ cấp trên. Chỉ còn 13 Ngày Và Đêm sống còn trước mắt. 13 Ngày Và Đêm đầu tiên là chuỗi ác mộng. Taliban đã chặn mọi ngả đường đến sân bay Hamid Karzai – con đường duy nhất dẫn đến sự sống. Mohamed Bida gầm lên trong điện đàm: "Họ bỏ rơi chúng ta rồi! Tự mình bơi hoặc chết chìm!" Chiếc radio liên tục vang lên tin dữ: các đồn cảnh sát đầu hàng, phiến quân treo cổ phản bội ở quảng trường, những toán quân đào ngũ tháo chạy tán loạn. Đội của ông – 15 người với vũ khí ít ỏi – phải làm điều không tưởng: đưa 500 người băng qua 8km địa ngục, giữa rừng ống kính súng máy và trạm chốt dày đặc. 13 Ngày Và Đêm tiếp theo là cuộc vật lộn giữa máu và mồ hôi. Họ chia nhau từng hộp thức ăn dự trữ, nén nước mắt chôn xác đồng đội chết vì đạn lạc. Những người trẻ trong đoàn khóc thét khi Taliban đốt trụ sở tình báo cách đó vài trăm mét – ngọn lửa như thiêu rụi hy vọng. Đêm thứ 9, Mohamed Bida ra lệnh: "Chuẩn bị! Đột phá hay là chết!" Họ lợi dụng đêm tối và sương mù, dùng xe rác quân đội bỏ hoang làm khiên chắn, nhóm người túm tụm sau những thùng thép loạng choạng tiến về sân bay. Mỗi bước chân là một phép màu – đạn bắn xé gió trên đầu, tiếng chửi rủa bằng tiếng Pashtun văng vẳng từ các ngõ hẻm. 13 Ngày Và Đêm cuối cùng kết thúc trong nghẹt thở. Khi cổng sân bay hiện ra, một làn sóng người tỵ nạn ập đến – hàng nghìn bàn tay giật lại trẻ em, tiếng nổ súng bừa bãi của lính Mỹ đẩy họ vào cảnh "chọn ai sống, ai chết". Mohamed Bida dùng hết sức hét lên danh tính Đại sứ quán Pháp, đám đông rẽ cho họ một lối nhỏ như rãnh nước. Khi chiếc Airbus A400m cuối cùng cất cánh, họ vẫn ngồi bệt trên khoang chở hàng, mắt đỏ hoe nhìn xuống Kabul chìm trong lửa đỏ. Sau này, khi báo chí Pháp gọi đây là "cuộc di tản thần kỳ", Mohamed Bida chỉ lắc đầu: "Không có phép lạ. Chỉ là 13 Ngày Và Đêm mà đồng đội tôi đổi mạng sống lấy từng gang đất." Nụ cười của ông đắng chát – họ về được, nhưng Afghanistan đã ngã xuống từ lúc nào.