30 Rock (Phần 1) mở màn bằng bức tranh hỗn loạn nhưng đầy tiếng cười của trường quay TGS with Tracy Jordan — chương trình tạp kỹ đêm khuya được ghi hình ngay tại tòa nhà 30 Rockefeller Plaza, cái tên gọi của cả series cũng bắt nguồn từ địa chỉ này. Ở trung tâm của mọi rắc rối là Liz Lemon, biên kịch trưởng kiêm trụ cột nội dung của chương trình, người luôn mồm than vãn về việc "chỉ muốn viết kịch bản hay" nhưng lại dành phần lớn thời gian để dỗ dành, giải quyết mấy cái tôi ngất ngưởng to bằng cả tòa nhà của những người xung quanh.
Đầu tiên là Jenna Maroney, minh tinh dẫn chương trình TGS, người có thể làm nổ tung trường quay chỉ vì một cốc cà phê sai loại, hay khăng khăng đòi mặc đồ lông thú trong tiết mục hát về nạn đói châu Phi để "tôn vinh vẻ đẹp của sự khắc khổ". Rồi Tracy Jordan, ngôi sao phim hành động mới được mời về làm khách mời cố định ngay từ tập đầu tiên, cái tôi của ông ta bay lượn ở mức có thể quên lời thoại ngay trên sóng trực tiếp, hay đòi đưa cả đàn khỉ vào kịch bản chỉ vì "khỉ hiểu tôi". Chưa kể đến Jack Donaghy, quan chức từ tập đoàn mẹ GE nhảy vào trường quay giữa mùa, người coi mọi quyết định sáng tạo đều là cơ hội để "tối ưu hóa lợi nhuận" và luôn tìm cách ép Liz viết thêm mấy tiết mục quảng cáo cho bánh mì kẹp thịt, dù cô ấy ghét cái loại thực phẩm đó đến tận cùng.
Giữa đống hỗn độn, áp lực deadline dài dằng dặc đó, Liz vẫn cố níu lấy ước mơ viết kịch bản phim điện ảnh riêng, mơ có một gia đình ổn định với người chồng lý tưởng (dù cô ấy có tiêu chuẩn hẹn hò cực kỳ... lạ), hay đơn giản là một buổi tối thứ Bảy ngồi nhà ăn bánh pizza mà không bị gọi điện thoại nhắc về việc Tracy lại làm mất đồ vật trong trường quay. 30 Rock (Phần 1) không chỉ kể về công việc của Liz, mà còn về cách một người phụ nữ bình thường, thích ăn vặt, ghét giày cao gót, phải vùng vẫy giữa đám người kỳ quặc để giữ cho cái show mình yêu thích không tan tành mảnh vỡ, đồng thời không quên rằng mình cũng có những khao khát không liên quan đến mấy cái tôi ngất ngưởng hay chỉ số người xem kia.