Tên anh là Silas Johnson, và mỗi sáng thức dậy, gương mặt mình trong tấm gương cũ kỹ nhìn lại như một kẻ lạ. Gì còn sót lại trong người đàn ông ba mươi tuổi này ngoài những vết thương lòng và cái bóng dài của những năm tháng lạc lối? Cuộc sống đường chân trời vốn đã đủ khắc nghiệt, thế rồi nó còn cướp đi của anh cả tương lai – một đám cưới dang dở bởi cái chết thô bạo, và cả niềm tin vào chính mình. Giờ đây, anh trôi dạt qua những thị trấn nhỏ như một-hồn ma, làm công việc vặt vãnh, đôi khi phải chịu cái nhình khinh thường của lũ trẻ con.
Rồi một đêm, sau cơn bão mưa điên cuồng, cửa quán rượu cũ nơi anh tá túc bật mở không một tiếng động. Người đàn ông bước vào không mang theo mùi mưa ướt át hay bụi đường. Người đó mặc một chiếc áo khoác da bạc màu, không dính một vết bẩn, và đôi mắt của họ… trống rỗng như hai hố đen khô cằn giữa đêm trăng. Họ ngồi xuống cái bàn còn khô, không gọi rượu, chỉ rénom một cái tên: “Silas Johnson.” Giọng nói nhẹ nhàng mà ăn sâu vào xương.
Đó là lúc A Gunfighter's Deal được đưa ra. Không cần thương lượng, chỉ là một sự công nhận lạnh lùng về tuyệt vọng của anh. “Tôi nhìn thấy điều chưa thành hình trong cô đơn của cậu,” người đàn ông nói, tay chỉ không chạm vào gì cả, nhưng Silas có thể cảm thấy làn khói nhỏ bốc lên từ những ý nghĩ của chính mình. “Khả năng. Một cái chết nhanh chóng và sạch sẽ. Danh tiếng để những bài ca người ta viết về cậu. Sự tôn kính của cả hai phe phái – kẻ sợ và kẻ gan dạ. Tất cả… nằm trong tầm tay cậu. Chỉ cần một cái gật đầu.”
Anh nhìn vào đôi mắt trống rỗng đó, rồi nhìn xuống đôi bàn tay mình run rẩy – đôi bàn tay chỉ biết cầm búa và bới củi. A Gunfighter's Deal dường như có sức hút một cách tự nhiên, quen thuộc như cơn khát trong sa mạc. Được biết đến. Được sợ hãi. Không còn là kẻ vô danh. Đó là điều anh luôn mơ ước trong những giấc mộng đầy mưa máu.
“Vậy giá phải trả là gì?” Silas hỏi, giọng khản đặc. Câu hỏi x接着 ra từ miệng anh như một tiếng thì thầm kinh hoàng, chính anh cũng không rõ mình muốn nghe câu trả lời hay không.
Người đàn ông trong áo khoác da bạc mỉm cười – một nụ cười không đến mắt. “Giá?” họ nhắc lại, và lần đầu tiên, không khí xung quanh như se lại. “Chỉ là một chút sự trao đổi. Cậu trao cho tôi… cái tôi cần. Còn cậu, cậu sẽ nhận lại cả một thế giới. Còn lại. Vĩnh viễn. Nhưng thời điểm trao đổi… sẽ đến khi cậu ít chú ý nhất.”
Họ đứng dậy, vẫn không for một hạt bụi. “Suy nghĩ đi, kiếm sĩ Johnson. Đừng vội. Một khẩu súng và một linh hồn – chúng đôi khi khó phân biệt trong ánh hoàng hôn. A Gunfighter's Deal không bao giờ sai lời. Nó chỉ chờ đúng thời điểm để gọi tên.”
Người đàn ông biến mất vào bóng tối ngoài cửa, để lại Silas với câu hỏi ám ảnh và một cảm giác khó tả rằng, từ lúc đó, cái bóng của chính mình đã bắt đầu dài hơn và lạnh lẽo hơn. Giá phải trả… liệu có phải chính bản thân anh, từng chút một, trên từng bước đạn và mỗi lần bóp cò? Hay là thứ gì đó, hoặc ai đó, còn xa xôi hơn? Trong thinh không, một âm thanh như tiếng kim loại va chạm nhẹ vang lên, như lời hứa của một thỏa thuận đã được ký kết từ lâu, trong những ngày đen tối nhất, chỉ chờ được đánh thức bởi một cái gật đầu.