Ánh đèn pha loá mắt trong tích tắc cuối cùng. Tiếng kim loại vỡ vụn. Mùi khét lẹc của lốp xe cháy xém. Rồi bóng tối nuốt chửng tất cả... Cho đến khi cậu tỉnh dậy trên nền đất lạnh, mùi trầm hương và máu khô nồng nặc. Kyoto - nhưng không phải Kyoto của du lịch xanh mướt màu matcha. Heian-kyo thời loạn lạc hiện nguyên hình trong thứ ánh sáng ma quái: những mái chùa cong vút như móng quỷ, bóng liêu trai đổ dài trên con phố gỗ mục, tiếng thì thào vọng lên từ giếng cổ không đáy.
Không một lời giải thích. Không một lối thoát. Cứ mỗi lần mặt trời máu đỏ lặn xuống dãy núi Higashiyama, lũ yêu quái mắt trắng dã lại kéo đến từ những ngõ hẻm không có trong bản đồ. Và cứ mỗi lần lưỡi dao găm đâm xuyên qua tim, cậu lại thức dậy đúng nơi mình ngã xuống lần đầu - trên phiến đá bia mộ nứt toác chữ "Âm Dương Luân Hồi".
Chính cô ta xuất hiện giữa vòng xoáy ấy - nữ tử áo hồng trần phất phơ như cánh hoa đào cuối mùa. Nhưng đôi hài gỗ của nàng dẫm lên vũng máu tươi mà không hề loang bụi. "Gọi ta là Thục Địa," giọng nàng vang lên trong đầu cậu dù miệng không nhúc nhích, "ngươi mắc lừa Âm Dương Luân Hồi rồi." Từng chữ nàng thốt ra khiến không khí quánh lại thành màn sương tím ngắt, lộ ra trăm ngàn sợi tơ thời gian đứt gãy quấn quanh hai người.
Lũ quỷ Kosode-no-te cứ đêm lại đến. Cánh tay dài ngoằng như vải liệm trắng xoá quật ngã cậu. Thục Địa thì luôn xuất hiện đúng khoảnh khắc tử thần giơ nanh vuốt, tay nàng vẽ lên không trung bùa chú khiến sinh linh bóng đêm rú lên thất thanh. Nhưng rồi sáng hôm sau, cảnh tượng y hệt lại diễn ra - mùi táo chín ủng thối từ mõm con Gashadokuro, tiếng xương khô lạo xạo dưới chân Yuki-onna. Trận chiến vô tận như guồng quay đã lên dây cót sẵn.
"Chúng đâu phải thứ đáng sợ nhất," Thục Địa thì thầm đêm thứ 52 trước đống lửa trại tàn lụi, ngón tay gầy guộc chỉ về phía dãy núi đen kịt. Từ khe vực giữa Tsutenkaku và Kurama, ánh vàng lờ mờ của một con mắt khổng lồ chớp chớp nhìn xuống chiêu đãi sự điên rồ. "Âm Dương Luân Hồi là chiếc bẫy của kẻ đang ngủ say dưới đó. Ngươi đã chạm vào nghiệt chướng ngàn năm rồi, hỡi chàng trai thời Tương Lai."
Vòng lặp không phải là ngục tù. Nó là lời cầu khiến bằng máu xương. Mỗi cái chết của cậu chính là giọt nước nuôi dưỡng gã quỷ thần địa ngục. Và Thục Địa kia - nàng cúi mặt khi ánh trăng hắt lên vầng trán, lộ ra đường hoa văn Âm Dương cháy đỏ như cục than trên da thịt. Có lẽ nàng chính là chiếc chìa khoá cuối cùng còn sót lại. Hay là cánh cổng dẫn sâu hơn vào mê cung?
Vòng xoáy Kyōto kinh dị cứ thế cuốn phăng hai linh hồn lạc lối. Cái chết. Sự hồi sinh. Nhát kiếm loang máu đen. Nụ cười bông đào chốc lát trước khi màn đêm lại buông. Trong thế giới nơi tam giới đã lẫn lộn, có lẽ chỉ khi đập vỡ chữ "Luân Hồi" trên tấm bia mộ kia, họ mới thoát khỏi vũ điệu với quỷ dữ. Hoặc sẽ vĩnh viễn làm nhiên liệu cho mắt lửa dưới vực sâu...