Ân Tình Chưa Phai Hồ Nga Chun, một góa phụ lam lũ ở Hồng Kông, gồng gánh nuôi năm đứa con thơ dại, đứa lớn nhất mới mười tuổi, đứa út còn bế ẵm. Chồng mất sớm vì tai nạn lao động, bà cắn răng một mình xoay xở, ngày làm osin nhà giàu, tối về khâu vá quần áo thuê để có miếng cơm manh áo. Cuộc sống bết bát đến mức bữa no bữa đói, tiền học phí con cái cứ chồng chất như núi. Rồi một buổi tối định mệnh, bà sa chân vào sòng mạt chược ngầm. Túng quẫn quá, bà lén đổi lá bài, hy vọng gỡ gạc chút đỉnh mua sữa cho con. Ai ngờ bị phát hiện ngay, đám côn đồ đánh đập túi bụi, cảnh sát ập đến bắt gọn. Bà hoảng loạn, biết nếu ở lại Hồng Kông thì tù tội dài hạn, con cái sẽ thành mồ côi thực thụ. Bà cắn răng quyết định chuồn sang Philippines, gửi gắm năm đứa con cho bà con họ hàng ở bốn năm chỗ khác nhau: đứa lớn gửi bà ngoại, mấy đứa nhỏ phân tán khắp nơi, hứa hẹn sẽ quay về đón khi mọi bề êm xuôi. Sang đến Manila, bà tưởng được thở phào, làm thuê rửa chén ở quán ăn để dành dụm. Nhưng tai ương ập đến nhanh hơn gió. Bà vô tình dính vào vụ ẩu đả giữa hai nhóm du côn địa phương, một gã chết thảm, đám kia vu oan bà là kẻ chủ mưu. Bà kêu trời không thấu, không tiền thuê luật sư, tòa án Philippines kết án bà mười tám năm trời địa ngục. Những năm tháng sau song sắt, bà sống lay lắt, ngày ngày lau sàn nhận thêm việc, đêm về mơ về lũ con thơ, nước mắt thấm đẫm gối. Bà học tiếng địa phương, làm bạn với tù nhân khác, kiên cường sống sót qua bệnh tật và cô đơn triền miên. Mười tám năm sau, ra tù với hai bàn tay trắng, bà lặn lội về Hồng Kông, thân hình gầy guộc, tóc bạc phơ. Bà lần mò tìm con đầu tiên, đứa lớn giờ đã lập gia đình riêng, nhìn bà bằng ánh mắt xa lạ xen lẫn trách móc: "Mẹ bỏ rơi chúng con bao năm, giờ quay về làm gì?". Đứa thứ hai sa vào tệ nạn, nghiện ngập, gặp bà chỉ cười nhạt rồi quay lưng. Đứa thứ ba làm công nhân, có con riêng, thờ ơ đáp: "Quá khứ qua rồi, mẹ đừng khuấy động nữa". Còn hai đứa út, lớn lên trong vòng tay người thân khác, coi bà như người dưng, oán hận vì những năm tháng thiếu mẹ thiếu cha. Dù lòng đau như cắt, bà vẫn lặng lẽ theo dõi từng đứa từ xa, gửi chút tiền lẻ khi có việc làm chùi dọn, hy vọng một ngày ân tình xưa chưa phai, lũ con sẽ mở lòng. Bà lang thang những con phố quen thuộc, thì thầm với gió: "Mẹ sai rồi, nhưng tình mẹ dành cho các con vẫn nguyên vẹn như ngày nào". Cuộc đời bà, một chuỗi bất hạnh chồng chất, nhưng ngọn lửa yêu thương vẫn cháy âm ỉ, chờ ngày đoàn tụ muộn màng.