Ash Đối Đầu Ma Cây (Phần 1)
Không khí trong rừng già cổ thụ trở nên đóng băng, không phải vì giá buốt của mùa thu, mà là một sự lạnh lẽo đến từ tận lớp đất, một sự trỗi dậy của thứ ác ý đã ngủ yên ba mươi năm. Cây cối run rẩy, tán lá xanh rì như những bàn tay vô hình vớ lấy không trung. Từ những vết nứt trên mặt đất, những sợi rễ đen kịt, dính đầy bùn và máu khô, bò lên như những con rắn. Tiếng gió rít qua khe núi không còn là âm thanh tự nhiên, mà là một bản hòa ca đau thương, hỗn loạn của những tiếng thét bị nén, của những cơ thể đang gào rít dưới lòng đất.
Đó là sự trở lại của chúng – Deadite. Một đại dịch mới, thậm chí còn dữ dội và lố bịch hơn trước. Lần này, chúng không chỉ nhảy ra từ những chiếc tủ cũ hay gương soi. Chúng thấu hiểu rừng sâu, chúng lây lan qua từng hơi thở của động vật, thấm vào từng giọt nước suối. Bầu không khí ngập tràn mùi thối rữa của thịt thối hủy và cỏ úa tàn. Những bóng ma cây, hình dạng méo mó được tạo nên từ cành, lá và bùn đất, giờ đây di chuyển với một sức mạnh ghê tởm, quen thuộc đến tê dại.
Và giữa cơn bão ác này, một bóng người hiện ra. Không còn là chàng trai trẻ bồng bột với súng tiểu liên trong tay. Đó là Ash Williams. Ba mươi năm trôi qua đã khắc những đường nét thô ráp, những vết sẹo vào khuôn mặt một thời còn đẹp trai. Tay phải anh – một bàn tay vẫn còn nguyên vẹn, nhưng người ta bảo anh đã mất nó trong một trận chiến kinh hoàng. Sự thật là, nó không còn ở đó, gắn vào cổ tay bằng một cánh tay máy bằng gỗ, bọc sắt, với những khớp nối cũ kỹ phát ra tiếng "rắc rắc" ghê nghe mỗi lần cử động. Nhưng cái bàn tay còn lại kia, cái bàn tay thật, gầy guộc và đầy vết sẹo, vẫn nắm chặt lấy cây liềm người khổng lồ – Chainsaw – một người bạn kiếp này đã giúp anh cắt đứt không biết bao nhiêu kết nối quỷ dữ.
Ánh mắt anh, từ dưới lớp tóc bạc phơ che lấp, vẫn sáng lên một ánh lửa điên loạn nhưng không hề lóa. Không còn sự hoảng sợ, chỉ còn sự quyết tâm sắt đá, sự phẫn nộ đã được luyện tập. Anh không mất đi kỹ năng. Kỹ năng ấy giờ đây được mài giũa qua từng đêm đông giá, qua từng cơn ác mộng về thứ ác quỷ vẫn rình rập. Ash có thể đã mất một bàn tay thịt, nhưng anh chưa hề mất đi bản năng sát thủ – bản năng của một thợ săn quỷ xuất sắc đã được tôi luyện trong máu và tro tàn.
Khi những bóng ma cây rít lên, vươn những cành nhọn như dao, Ash không chạy. Anh lùi lại một bước, cười khẽ một tiếng khàn khàn, tay phải siết chặt cần cưa chainsaw. Tiếng động cơ gầm rú chua xót, xé toạc sự im lặng ám ảnh. Lửa từ lưỡi liềm sáng lên trong bóng tối rừng sâu.
"Đã lâu rồi, đồ chó đẻ," Ash thều thào, giọng nói gắt gỏng, đầy vẻ chế giễu và thách thức. "Nhớ chưa? Tay này đã từng chặt đứt đầu bọn chúng như cắt cỏ. Lần này… tao sẽ thiêu rụi từng cái rễ, từng cái lá bọn mày."
Anh sẵn sàng. Chẳng cần tay phải thịt, anh vẫn có thể cầm nắc sự hủy diệt. Bởi bàn tay còn lại – cái bàn tay gỗ và sắt kia – cũng đủ mạnh để bóp chặt cổ chúng. Và trong đôi mắt lão luyện của Ash, ánh lửa không phải của sợ hãi, mà là sự phẫn nộ sục sôi của kẻ cuối cùng trên Trái Đất vẫn quyết định đứng lên, vun đắp lại bức tường giữa loài người và bóng tối.
Ash Đối Đầu Ma Cây – và trận chiến khốc liệt nhất đã bắt đầu.