Phần 1: Ba Anh Em Lập Dị Năm 1969, giữa cơn bão phản văn hóa và tiếng hát “Let the sunshine in” vang lên, ba người bạn trẻ – kính trọng nhau gọi là “anh em” dù không huyết thống – quyết định thử một loại “cần sa tâm linh” mà một gã hàng rong trong công viên Golden Gate tự hứa hẹn sẽ “mở khóa tâm trí”. Họ tên là Bồ, Tùng, Sáng; mỗi người một tính cách, một lý tưởng, nhưng đều chung một khát khao trốn chạy khỏi bộn bề và tìm kiếm một “sự thức tỉnh” khác. Họ hút, cười, hát, rồi thiếp đi trong một trạng thái kỳ lạ, như thể vũ trụ vừa họ ý. Chẳng ai ngờ rằng, đó là giấc ngủ dài nhất, một cái bẫy thời gian do chính sự ngây thơ và thứ chất kỳ dị kia tạo nên. Năm 2019, sau nửa thế kỷ, họ tỉnh dậy. Không phải trong một phòng nhỏ đầy khói, mà trong một phòng thí nghiệm lạnh lẽo của một trung tâm y tế tư nhân ở San Francisco. Cơ thể họ trơn nhẹ như còn nguyên vẹn, nhưng thế giới bên ngoài đã loạn thay. Chiếc máy tính bảng trên bàn, những chiếc điện thoại thông minh lấp lánh, ô tô chạy êm như ma, và mọi người xung quanh nói chuyện một cách vô hình với những chiếc tai nghe không dây. Một cô gái trẻ tên là Linh, với đôi mắt màu hạt dẻ và mái tóc cắt ngắn, đã tìm thấy họ trong một kho lưu trữ tư liệu cổ lỗ và quyết định “giải cứu” ba thân xác đã hóa đá này, coi họ như một món đồ cổ sống động, một minh chứng cho kỳ quan về “sự đông cứng hóa nhân tạo” trong lịch sử. Họ được đưa về một căn hộ cũ kỹ nhưng ấm cúng gần khu Mission District. Biến thành “quái vật” thời gian, họ như hai con búp bê cũ kỹ lạc trong phòng khách của một thế kỷ mới. Ba anh em lập dị – ba ký ức sống sót của một thời đại đã chết – buộc phải thực sự “phiêu lưu” ngay trong chính ngôi nhà mới. Họ không còn chống đối chính quyền theo kiểu đơn giản của năm 1969 (chống lại cuộc chiến Việt Nam, chống lại khuôn mẫu), mà giờ đây họ chống lại một thứ khác: sự xa lạ hoàn toàn. Họ lạc lõng giữa dòng thời gian, như những nhà thám hiểm bị lạc trong chính hành tinh của mình. Mọi thứ đều đáng sợ và kỳ lạ: từ cách mọi người giao tiếp bằng những biểu tượng cười khúc khích, đến thực phẩm “không có hương vị” được gửi tận cửa, cho đến thứ âm nhạc điện tử rít lên từ những chiếc loa nhỏ. Và rồi, có con mèo. Một con mèo hoang cô đơn, lông xù màu xám, xuất hiện ở ban công căn hộ một ngày nọ, đôi mắt như hai viên bi ve nhìn họ không chớp. Nó không sợ hãi, thậm chí tỏ ra tò mò. Là sinh vật duy nhất trong thế giới mới này không vội vã, không phát ra tiếng ồn, nó trở thành vật xưa cũ duy nhất họ có thể thấu hiểu. Nó trở thành “người bạn duy nhất” của họ, một kết nối vật chất giữa quá khứ và hiện tại. Họ đặt tên cho nó là “Thức”. Chính nó, với sự kiên nhẫn và sự tách biệt của một sinh vật không mang trong mình ký ức về những cuộc đua văn minh, đã giúp họ dần tìm thấy một chút sự bình yên. Nó là sự chứng nhân tĩnh lặng cho cuộc sống lạ lùng của ba người đàn ông già đi trước tuổi. Cuộc sống mới của họ không phải là một cuộc đua để hòa nhập, mà là một sự tái tạo từng chút một. Họ bắt đầu học cách dùng điện thoại từ cô gái trẻ Linh – người ban đầu xem họ như một dự án nghiên cứu, nhưng dần dần trở thành người chăm sóc, rồi là người bạn. Họ phát hiện ra rằng, tinh thần phản kháng của họ có thể được chuyển hóa: không phải bằng cách đấu tranh trên đường phố nữa, mà bằng cách giữ gìn những giá trị mà họ tin – sự chân thật, tình đồng cảm, tình yêu tự do – trong chính căn phòng nhỏ của mình, và thông qua những câu chuyện họ kể lại cho Linh và bạn bè của cô. Họ, ba anh em lập dị, giờ đây không còn là những kẻ trốn chạy khỏi một thời đại. Họ trở thành những “cỗ máy thời gian” sống, những người mang theo trong mình một phần tâm hồn Woodstock đã chết, nhưng lại sống sót trong tim của một thành phố硅谷 đầy rẫy công nghệ. Họ học cách yêu thích thứ cà phê rang sâu, thích nghe nhạc acoustic trong một quán bar nhỏ, và thậm chí cảm động trước ý nghĩa của những bức ảnh “selfie”. Họ vẫn còn nghiện vào những thứ lãng mạn và vô nghĩa, nhưng giờ đây, họ cũng bắt đầu hiểu rằng thích nghi không phải là sự phản bội, mà là một dạng phiêu lưu khác, một cuộc hành trình nội tâm để tìm lại chính mình trong một thế giới đã đi lạc quá xa. Và luôn bên cạnh, mèo Thức nằm phơi phơi bụi trên tấm thảm cũ, đôi mắt lim dim, như thể nó biết rằng ba người đàn ông này đã tìm thấy, giữa muôn vàn sự khác biệt, một loại “phiên bản mới” của tình anh em và một mái nhà thực sự.