Khu rừng Bois de Vincennes phía đông Paris vào mùa đông nặc mùi lá mục nhão nhoẹt và khói thuốc lá rẻ tiền. Twig, Cap và Rusty đã sống lay lắt ở đây hơn 5 năm, cái lán tạm bợ dựng bằng tấm bạt xanh sẫm với mấy tấm bìa các-ton đủ để họ chui rúc qua những đêm rét 5 độ C. Twig nhỏ thó như cái cành cây khô (đúng nghĩa đen cái tên Twig), ngày nào cũng lùa cái xe đẩy rác đi gom vỏ chai rỗng dọc theo bờ hồ Daumesnil, được 10 xu một vỏ thì đủ mua nửa ổ bánh mì đen vẫn còn hơi ấm từ lò nướng của tiệm boulangerie gần cổng rừng. Cap đội cái mũ lính thủy cũ nát từ hồi còn làm bốc vác ở cảng Le Havre, cái đầu gối bị thương từ lần ngã giàn giáo khiến ông ta đi khập khiễng, mỗi tuần chỉ xin được vài euro tiền boa từ mấy ông khách đi dạo ở rừng. Rusty thì hai bàn tay lúc nào cũng dính rỉ sét từ mấy mảnh sắt vụn ông ta nhặt được ở bãi phế liệu đường ô tô vành đai gần đó, hồi trước từng là thợ sửa xe máy nhưng nghiện rượu nên mất cả việc lẫn nhà.
Cái vé xổ số quốc gia họ tìm thấy dưới gốc cây sồi gần cổng vào rừng, vùi trong đống lá mục cùng với một tờ Le Parisien cũ nát. Ban đầu tưởng là rác, Cap lau sạch bùn đất trên mặt vé, so với dãy số trên tờ báo Twig nhặt được ở thùng rác tiệm bánh mì. Cả ba người nhìn nhau im lặng, tiếng gió rít qua kẽ lá nghe rợn người, rồi Rusty bật cười cái khanh khách, bảo « Mơ đi các cậu, loại vé rẻ tiền 2 euro này làm gì trúng giải độc đắc ». Nhưng khi họ cầm cái vé ra tiệm tạp hóa đối chiếu, người bán hàng nhìn họ như nhìn người điên rồi la toáng lên, bảo họ trúng 12 triệu euro – giải độc đắc của tuần đó.
Điều khiến họ không ngờ đến lại là thủ tục nhận tiền hoàn toàn không suôn sẻ như trên phim ảnh. Không có địa chỉ thường trú, không có giấy tờ tùy thân đàng hoàng – Cap mất hộ chiếu từ hồi 10 năm trước khi ông ta bỏ trốn khỏi cảng, Twig sinh ra ở Paris nhưng chưa từng làm thẻ căn cước vì chưa từng đi học, Rusty thì thẻ căn cước đã hết hạn từ lúc ông ta nghiện rượu nặng. Phải mất 3 tháng trời chạy vạy khắp các trạm cảnh sát, xin giấy xác nhận tạm trú từ chính quyền quận 12, rồi đóng tiền phạt vì sống trái phép trong rừng, mới lấy được đủ giấy tờ để nhận tiền. Và đúng như lời hứa từ lúc tìm thấy vé, họ ngồi dưới gốc cây sồi cũ chia đều tiền, mỗi người 4 triệu euro, để sạch trong cái túi vải Rusty vẫn dùng để đựng sắt vụn ngày trước.
Lúc đếm tiền, Rusty vỗ vai Cap, cười nhăn nhở: « Cậu nhớ cái câu Ba Lần Trắng Tay không? Tôi từng trúng số 1000 euro hồi 5 năm trước, rồi mua rượu uống hết sạch, rồi lại đi nhặt sắt vụn. Lần thứ hai là hồi 3 năm trước, nhận được tiền bảo hiểm tai nạn chân, rồi đánh bạc mất sạch. Lần thứ ba là năm ngoái, được mấy tổ chức từ thiện quyên góp tiền chữa gan, rồi lại tiêu hết vào rượu. Tôi đã Ba Lần Trắng Tay rồi, giờ có 4 triệu euro này, chắc cũng chả giữ được lâu ». Twig cười khẩy, bảo ông ta bi quan, còn Cap thì xoa cái mũ lính thủy cũ, mơ mộng về việc mua một cái thuyền nhỏ.
Nhưng trở lại cuộc sống « bình thường » mới là phần khó khăn nhất. Twig là đứa đầu tiên rời khỏi rừng, cậu mua một căn hộ studio nhỏ ở quận 20, mua cái điện thoại iPhone mới nhất, rồi đăng ký học lớp nghề sửa máy tính. Nhưng cậu không quen với việc ngủ trên giường êm, không quen với việc phải đóng tiền điện nước, hóa đơn thuế mỗi tháng. Cậu bắt đầu mua thuốc ngủ để ngủ, rồi dính vào đám bạn xấu ở khu phố, rồi mất hơn 1 triệu euro chỉ trong 2 tháng. Cap thì mua một cái thuyền nhỏ neo ở bến Seine, muốn thực hiện giấc mơ đi du lịch dọc theo sông Loire như hồi còn trẻ. Nhưng cái đầu gối cũ hành hạ ông ta mỗi khi ông ta lái thuyền, ông ta phải mua thuốc giảm đau đắt tiền, rồi gặp một cô gái trẻ lừa ông ta chuyển tiền để đầu tư bất động sản, mất sạch 2 triệu euro. Rusty thì mua một cái gara sửa xe cũ ở ngoại ô, thuê mấy thợ trẻ về làm, hứa sẽ cai rượu. Nhưng chưa được một tháng, ông ta lại uống say xỉn, gây ra hỏa hoạn làm cháy cả gara, bảo hiểm không đền vì lỗi do say xỉn, mất sạch 3 triệu euro.
Ba người quay lại gặp nhau tại cái lán cũ trong rừng vào một đêm mưa rào tháng 11, người nào cũng ướt sũng, người nào cũng chỉ còn vài chục euro trong túi. Twig cãi nhau với Cap về việc tại sao ông ta không giữ tiền, Cap trách Rusty lừa mình mua gara, Rusty thì ngồi dưới gốc cây sồi cũ, nhìn những mảnh rỉ sét dưới đất, thở dài: « Thấy chưa? Ba Lần Trắng Tay, tôi đã nói mà. Tiền với tụi mình, cũng chỉ là một tờ giấy vô dụng thôi ». Mưa rơi xối xả qua kẽ lá, họ ngồi đó, lạnh run cầm cập, nhớ những ngày cùng nhau gom vỏ chai, chia nhau nửa ổ bánh mì, lúc đó ít nhất, họ còn có nhau.