Gia đình ông Brown - một người đàn ông góa vợ làm nghề coi sóc đám tang ở vùng ngoại ô London - từng là nỗi ám ảnh của mọi bảo mẫu trong vùng. Bảy đứa con của ông từ đứa lớn Simon mười hai tuổi đến đứa nhỏ Aggie mới biết đi đều là những "tiểu quỷ nghịch ngợm" chuyên chơi khăm người lớn: chúng từng trút cả thùng nước bẩn lên đầu bảo mẫu trước đó, dán keo dính khắp tay nắm cửa, thậm chí nhốt một cô bảo mẫu trong phòng mặc cô đói cả ngày. Chưa đầy một năm, 17 bảo mẫu đã bỏ việc, ông Brown đứng trước nguy cơ phải gửi con đi trại trẻ mồ côi vì không thể vừa làm việc vừa chăm sóc bầy trẻ lúc nhúc nhà mình.
Đúng lúc ấy, Bảo Mẫu Phù Thủy Nanny McPhee xuất hiện. Bà đến vào một đêm mưa tầm tã, không gõ cửa, chỉ đứng lặng lẽ dưới hiên nhà với ngoại hình khiến lũ trẻ hét lên sợ hãi: mũi đầy mụn cóc to đùng, răng cưa khấp khểnh vàng ố, chiếc gậy gỗ cong queo cầm trên tay, áo choàng đen dài lê thê phủ kín chân. Lũ trẻ lập tức lên kế hoạch đuổi bà đi: chúng trèo lên cây táo thả túi nước bẩn xuống đầu bà, bôi keo dính lên ghế ngồi của bà, thậm chí bỏ cả giun đất vào bát cháo bà ăn. Nhưng lạ lùng thay, mọi trò đùa của chúng đều quay ngược lại chính mình: nước bẩn hóa thành cánh hoa hồng rơi lả tả, keo dính làm quần thằng Simon dính chặt vào ghế, giun đất biến thành nho khô ngọt lịm trong bát cháo. Bà chẳng hề giận dữ, chỉ nhìn chúng với đôi mắt xám sắc lạnh, nói nhỏ: "Các cháu sẽ sớm học được bài học đầu tiên thôi".
Vẻ nghiêm khắc cộng với ngoại hình dị dạng khiến lũ trẻ càng ghét Bảo Mẫu Phù Thủy hơn. Bà không cho phép chúng thức quá mười giờ tối, bắt chúng rửa tay trước khi ăn, phụ giúp việc nhà mỗi ngày - điều mà chưa từng có bảo mẫu nào dám ép chúng làm. Bọn trẻ tìm cách trốn ra ngoài, khóa cửa phòng bà lại, nhưng bà luôn xuất hiện ngay sau lưng chúng, bình tĩnh như thể chưa từng bị nhốt. Chúng gọi bà là "bà phù thủy già xấu xí" sau lưng, nhưng dần dần nhận ra: mỗi lần chúng làm sai, phép thuật của bà sẽ khiến hậu quả chính mình gánh chịu. Có lần cả bảy đứa tranh nhau miếng bánh pudding cuối cùng, định xô đẩy nhau ngã, bỗng dưng miếng bánh phồng to gấp mười lần, đủ cho tất cả cùng ăn no nê. Lần đó, bọn trẻ học được bài học về sự chia sẻ. Cùng lúc ấy, cái mụn cóc to nhất trên mũi Bảo Mẫu Phù Thủy bỗng dưng biến mất.
Kể từ đó, mỗi lần lũ trẻ hiểu ra một bài học về kỷ luật, yêu thương hay trách nhiệm, diện mạo của bà lại mềm mại hơn một chút. Khi chúng chịu khó phụ ông Brown nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa thay vì chỉ biết chơi đùa, hàm răng ố vàng khấp khểnh của bà trở nên đều đặn trắng sáng. Khi chúng đứng lên phản đối bà dì Adelaide độc ác định đưa tụi nhỏ đi xa để ép ông Brown cưới người giàu nhằm trả nợ, đôi mắt xám sắc lạnh của bà hóa thành nâu ấm áp, nếp nhăn trên trán cũng mờ dần. Có lần ông Brown ốm nặng không thể đi làm, lũ trẻ tự tổ chức hội chợ bán đồ chơi cũ, giúp bố trông nom đám tang, gom đủ tiền trang trải chi phí gia đình - ông Brown lần đầu tiên cười rạng rỡ sau nhiều năm vợ mất. Hôm đó, Bảo Mẫu Phù Thủy cởi bỏ chiếc áo choàng đen, bên trong là chiếc váy nâu nhạt mềm mại, mái tóc xơ xác bà từng mặc liền cũng trở nên mượt mà buông xuống vai.
Đến lúc lũ trẻ hoàn toàn thay đổi: chúng biết nhường nhịn nhau, biết chăm sóc bố, biết gắn kết lại thành một khối vững chắc, Bảo Mẫu Phù Thủy đã trở thành một người phụ nữ hiền hòa, ấm áp, chẳng còn chút dấu vết của sự dị dạng ban đầu. Bọn trẻ chạy đến ôm chầm lấy bà, khóc lóc xin bà ở lại, nhưng bà chỉ mỉm cười, vỗ nhẹ đầu đứa nhỏ nhất: "Công việc của ta đã xong. Giờ các cháu đã có nhau, có gia đình, không cần ta nữa đâu". Bà quay đi bước chân nhẹ nhàng xuống con đường mưa, đứa lớn Simon định chạy theo thì thấy chiếc gậy gỗ cong queo của bà để lại trên bậu cửa bỗng hóa thành bó hoa hướng dương rực rỡ, tỏa hương thơm ngát.