Ba Ngày Nhục Hình: Bóng Tối Và Sự Trả Thù


Căn biệt thự im lìm chìm trong màn đêm, tiếng mưa gõ liên hồi trên mái tôn như nghiến nát từng khoảnh khắc yên bình còn sót lại. Linh co mình trên chiếc ghế bành cũ, đôi tay siết chặt thành ghế. Hai năm kể từ cái ngày định mệnh ấy – vụ tai nạn cướp đi đôi mắt và để lại một màu đen vĩnh viễn. Chồng cô, bác sĩ Minh, người đã vật lộn suốt 72 giờ liền trong phòng mổ, cuối cùng chỉ biết thều thào: “Anh xin lỗi…” trước khi gục xuống vì kiệt sức.


---


Đêm thứ nhất của Ba Ngày Nhục Hình bắt đầu bằng tiếng chìa khóa xoay lệch ổ khóa. Linh dựng thẳng người. “Minh về sớm thế?” – cô nghĩ, nhưng ngay lập tức, khứu giác báo động. Một mùi khói thuốc rẻ tiền, nồng nặc và lạ lẫm, chứ không phải mùi nước hoa quen thuộc của chồng. Tiếng bước chân nặng nề dẫm lên sàn gỗ ọp ẹp. “Ai đó?” – giọng cô run rẩy. 


“Cô rất thính…” – giọng đàn ông khàn khàn vang lên, cách cô ba bước. Hắn nhả khói thuốc vào không trung, mùi hăng hắc xộc thẳng vào mặt Linh. “Nhưng tôi đến không phải để khen ngợi cô. Tôi đến để kể cho cô nghe về người chồng hoàn hảo mà cô đang chờ đợi.” 


Linh lùi sâu vào ghế, ngón tay lần mò chiếc điện thoại đã rơi xuống khe đệm từ lúc nào. Hắn tiếp tục, giọng nhỏ dần, trầm đặc sự hận thù: “Hai năm trước, vợ tôi nhập viện cấp cứu dưới bàn tay của bác sĩ Minh. Chồng cô đã cho cô ấy uống thuốc mê rồi xâm phạm cơ thể cô ấy trong phòng hồi sức. Khi tỉnh dậy, cô ấy la hét, và hắn… đã bịt miệng cô ấy bằng chính chiếc gối bệnh viện.” 


Linh lắc đầu kinh hãi: “Không… Anh ấy không làm thế…” 


“Hắn đã làm!” – gã đàn ông gầm lên, tay nắm chặt vai Linh khiến cô rùng mình. “Và bây giờ, chồng cô đang trên chuyến công tác ở Đà Nẵng, đúng không? Ba ngày – đủ để tôi cho hắn nếm trải nỗi đau mất đi người mình yêu.” 


---


Ngày thứ hai, mặt trời không ló dạng. Âm thanh đầu tiên đánh thức Linh là tiếng sắt thép loảng xoảng. Hắn kéo lê một vật nặng trên sàn, trộn lẫn với tiếng rít kim loại đang được mài sắc. Mùi máu tanh nồng từ một con thỏ bị xẻ thịt trong bếp xộc vào lỗ mũi. “Hôm nay, cô sẽ học cách cảm nhận sự đau đớn.” – hắn quăng vào tay Linh con dao lạnh ngắt. “Hoặc tự cắt một ngón tay, hoặc tôi sẽ cắt cổ con chó mà cô coi như đứa con.” 


Gió lùa qua cửa sổ mở toang, mang theo hơi thở gấp gáp của Lucy – chú chó Labrador đang rú lên sợ hãi. Linh run rẩy nắm chặt con dao, não bộ căng như dây đàn. “Tao đếm từ ba…” – hắn châm diêm, mùi lưu huỳnh bốc lên sặc sụa. “Một…” 


Giọt nước mắt nóng hổi chảy dài trên má, nhưng Linh bất ngờ ném con dao xuống sàn. “Ngươi muốn sự trả thù? Hãy nhìn vào mắt tôi!” – cô gào lên, mắt mở trừng trừng hướng về phía tiếng hắn. “Tôi đã sống trong bóng tối hai năm qua vì một vụ tai nạn – còn ngươi? Ngươi chọn cách hành hạ một người mù để thỏa mãn? Ngươi hèn hơn cả kẻ mà ngươi gọi là ác quỷ!” 


Im lặng. Bầu không khí đông cứng. Bỗng, một tiếng cười gằn lạnh vang lên: “Rất tốt… Vậy hãy chờ đến đêm nay.” 


---


Đêm cuối cùng của Ba Ngày Nhục Hình. Hắn đưa Linh đến một căn phòng tối om – nơi mùi thuốc tẩy nồng nặc xộc vào mũi. Tay hắn kéo cô ngã dúi xuống nền đất ẩm ướt khi chuông điện thoại reo lên. Giọng Minh vang lên đầy sốt ruột: “Linh? Anh nghe nói nhà mình bị mất điện? Sao em không bấm máy?” 


“Mau… chạy đi…” – Linh thều thào, nhưng gã đàn ông đã chặn ngang. “Bác sĩ thân mến. Tôi đang ở cùng vợ anh. Hãy nghe rõ: Tôi cho anh 10 phút để thú nhận tội ác với cảnh sát, nếu không…” – hắn dí súng vào thái dương Linh, tiếng còi khẩn cấp vang lên từ đầu dây bên kia. 


“Tôi xin…” – giọng Minh đứt quãng. 


“Không có chỗ cho lời xin lỗi!” – hắn gầm lên, ngón tay bóp cò từ từ. Linh nghẹt thở, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Trong khoảnh khắc ấy, tiếng chân cảnh sát đập cửa, tiếng chó sủa điên cuồng, và tiếng hét của Minh vọng lại từ điện thoại: “TÔI THÚ NHẬN!” 


Không ai thấy gã đàn ông mỉm cười trong bóng tối, cũng không ai biết Linh đã cầm chiếc bật lửa hắn “đánh rơi” từ sáng, âm thầm đốt dây trói trong suốt 10 phút kinh hoàng. 


Khi cửa phòng vỡ tung, cô chỉ ngửi thấy mùi khét của dây cháy và mùi máu tươi từ một vết đạn xuyên qua vai gã đàn ông đã gục xuống.