Buổi sáng tháng 12 đó, cái lạnh thấu xương của mùa đông Bắc Ấn dường như còn chưa kịp xâm nhập vào ngôi nhà của gia đình Sen, thì tiếng chuông điện thoại đã vang lên, dữ dội và cắt đứt mọi tiếng động. Anuradha nhấc máy, và trên tai cô là một giọng nói xa lạ, run rẩy, báo tin xấu: chồng cô, Somnath, đã gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng tại Thái Lan, đang trong trạng thái hôn mê tại một bệnh viện ở Bangkok. Thế giới của Anuradhà thời gian ấy như nhà sàn giữa trận bão, từng thanh gỗ rung lên rồi sụp đổ. Người phụ nữ trẻ cầm máy, tay run, không nói nên lời. Cạnh bên, Sohini – mẹ chồng của Anuradha – thấy vẻ mặt vợ con thay đổi thất thường, linh cảm một điều gì đó khủng khiếp. Hai bà Sen, một là vợ, một là mẹ của người đàn ông trung tâm ấy, cùng chung một cảnh ngộ. Họ không còn là hai thế hệ với những lo toan riêng tư nữa. Trong tích tắc ấy, họ trở thành hai con người đồng hành trên một con đường đen tối, chưa từng ai vẽ ra trong tâm trí họ. Nỗi đau và sự bàng hoàng trùm lên cả căn nhà nhỏ, khiến không khí trở nên nặng trịch, nghẹt thở. Vượt qua muôn vàn khó khăn, Anuradha và Sohini cũng có mặt tại Thái Lan. Nhưng mọi thứ đã quá muộn. Somnath không qua khỏi. Thi thể anh được hỏa táng theo nghi lễ Ấn Độ trên đất nước chủ nhà, và Anuradha, với tấm lòng hiếu thảo đối với gia đình nhà chồng, quyết định mang tro cốt của chồng về quê hương, đưa về cho người cha già của Somnath ở một vùng quê nhỏ ở Bihar để làm lễ tang đầy đủ. Sohini, mẹ anh, trong cơn đau thương tột cùng, không nói một lời phản đối. Trong mắt bà, mảnh tro ấy chính là phần còn lại duy nhất của đứa con trai, là sợi dây kết nối cuối cùng với thế giới của người đã khuất. Vậy là họ chuẩn bị trở về. Đúng vào buổi sáng trước ngày bay, khi mọi thứ đã sẵn sàng và cả hai đang trong trạng thái kiệt quệ vì những ngày qua, Sohini bỗng nhiên ngã xuống, bất tỉnh. Tiếng hét thất thanh của Anuradha vang lên, cắt đứt sự tĩnh lặng cay đắng của căn phòng khách sạn. Bác sĩ được gọi đến khẩn cấp, và sau khi khám, ông tái mặt, nói một cách khó khăn với Anuradha: bác sĩ ở Ấn Độ đã từng cảnh báo về tình trạng sức khỏe thìghum sập của Sohini, bây giờ đã trầm trọng – nội tạng bị tổn thương nặng, xuất huyết nội. Căn bệnh ẩn giấu lâu ngày, trong cơn đau mất con, đã bùng phát một cách thảm khốc. “Chỉ còn vài ngày nữa,” bác sĩ nói, giọng trầm xuống, như một phán quyết không thể chối cãi. Anuradha như chết lặng. Thế giới bà Sen lần thứ hai sụp đổ, thậm chí còn nhanh hơn. Trước mắt bà là một núi đổ: người chồng đã mất, người mẹ chồng – người bạn đồng hành duy nhất trong bi kịch – cũng sắp lìa trần. Giữa cái chết của chồng và cái chết sắp tới của mẹ chồng, Anuradha – một phụ nữ trẻ – bỗng thấy mình lẻ loi giữa hai bức tường đổ nát. Cô không còn sức lực để khóc, chỉ biết nhìn vào gương mặt đờ đẫn của Sohini trên chiếc giường bệnh viện, rồi lại nhìn chiếc hộp tro cốt của Somnath được đặt cạnh đó, lạnh lẽo và im lặng. Thời gian trong căn phòng ấy như ngưng đọng, mỗi nhịp thở đều là một sự chống trả nhỏ bé trước cái chết đang rình rập từ hai phía.