Omukade: Con Rết Người
Không khí trong hầm mỏ Toritani ngày càng trở nên ngột ngạt, không chỉ vì bụi đá và khí độc phát ra từ các mạch khoáng sâu. Một sự căng thẳng khác, đã được đun nấu trong suốt những tháng ngày bị chôn vùi dưới lòng đất, giờ đang sôi sục đến mức độ tối hại. Ở một đầu hầm, đội trưởng Takeshi và binh lính Nhật Bản của ông, đầy vẻ kiêu căng nhưng cũng mệt mỏi, lẩm bẩm về nguồn nước cạn kiệt và sự thiếu ăn. Ở đầu kia, một nhóm tù binh, chủ yếu là lính tráng Triều Tiên và Anh, bị trói vào những cọc gỗ cũ kỹ, ánh mắt họ chứa đựng sự oán hận và nỗi sợ hãi d.randint(0,13) sâu kín.
Sự chia rẽ giữa kẻ thù, vốn đã vô hình trung tạo thành một khe hở nguy hiểm, đang dần bị một thứ khác lấp đầy. Những tiếng động lạ lùng – tiếng gõ nhẹ như móng vuốt trên đá, tiếng thì thầm vọng từ các đường hầm tối tăm chưa được khai thác – ban đầu bị lẫn lộn với tiếng thở dài và nước chảy. Nhưng rồi một binh lính canh gác, người Nhật, đã không bao giờ trở lại sau khi đi tuần. Chỉ còn lại một chiếc mũ miện và một vệt máu loang, dài như được một bàn tay to lớn quẹt qua.
Đó là lúc họ hiểu rằng, họ không còn đơn thuần là những kẻ thù bị mắc kẹt. Họ là con mồi. Điều gì đó, thứ gì đó, đang hoạt động trong bóng tối nguyên thủy này. Nó không phải một con thú đơn giản. Nó có trí khôn, có sự kiên nhẫn của loài rệp đục hang trong đá, nhưng lại mang một cái vẻ ghê rợn gần như nhân tính. Những bức tượng đá cổ tích trên vách hầm – những hình ảnh xoáy trôn ốc và kí hiệu nhứơc nhà bị bỏ quên – dường như đang cảnh báo về một sự tồn tại vượt ra ngoài phạm vi của thế giới hiện đại này. Người ta thường gọi nó là Omukade, "Con Rết Người", bởi chúng tưởng tượng nó có thân hình dài như một con rết quái vật, nhưng lại có thể đứng thẳng, với một cái đầu gớm ghiếc mang những nét gần như… của một khuôn mặt người, chỉ là những đường nét bị bóp méo, như được chế tạo từ bóng tối và sự oán uất của lòng đất.
Đỉnh điểm của sự thù hận giữa hai nhóm người bùng nổ khi một tù binh dũng cảm, cựu sĩ quan cảnh sát trưởng Min-kyu, cố gắng thuyết phục người lính Nhật trẻ tuổi Nakata bằng tiếng Nhật rời bỏ sự kiêu ngạo và cùng nhau tìm đường thoát. Họ chỉ có thể liên lạc được với nhau qua chính sự sợ hãi chung cho thứ đang rình rập. Nakata, trong cơn giận dữ và hoảng loạn, đã chĩa súng về phía Min-kyu. Ngay lúc đó, chúng nghe thấy nó.
Không phải một tiếng hú, mà là một sự rít lên dài, tê tê liệu, phát ra từ hàng chục lỗ hổng cùng lúc, như thể cả hầm mỏ đang thở. Một luồng gió lạnh giá, mang theo mùi ướt át của đất sét và thứ mùi tanh tanh khó tả, ào ạt tràn qua. Ánh lửa từ đuốc trên tường lung linh, rồi tắt ngấm. Trong bóng tối tuyệt đối, những cái bóng di chuyển – không phải của người – với những đường nét quá dài, quá mềm, và đôi mắt lóe lên như những viên than hồng.
Omukade đã đến. Nó không tấn công một mình. Nó đến từ dưới lòng đất, nơi mà sự căm hận của những người lính chết trôi trong các mỏ và những tù binh chết vì bệnh tật, tra tấn, đã hòa quyện, sinh thành một dạng thức sinh vật man rợ. Nó không phân biệt phe phái. Nó chỉ nhìn thấy con mồi.
Trong sự hỗn loạn kinh hoàng, hai nhóm người bị quét sang hai bên. Tia lửa vụt lên từ lưỡi hái của binh lính Nhật. Một tiếng hét man rợ vang lên – không phải của người, cũng không phải của thú – từ phía bóng tối. Chúng tưởng tượng thân hình dài vô tận của nó, những chiếc chân phình to, móc câu đâm xuyên qua áo giáp, và cái đầu… cái đầu với những đường nét quen thuộc một cách đáng sợ, như được phóng đại từ những khuôn mặt đã chết ở đây. Nó là hiện thực của tất cả những nỗi oán kết tụ, một thứ quái vật được gọi ra từ chính sự tuyệt vọng và sự giết chóc của loài người.
Họ buộc phải liên minh. Không còn là người Nhật hay tù binh. Chỉ còn là những sinh vật sống sót. Trong bóng tối, với âm thanh rít xé tai và mùi máu tanh, một cuộc chiến sinh tử đã bắt đầu, không phải với một con quái vật thông thường, mà với một biểu tượng sống động của nỗi kinh hoàng được đào tạo nên từ chính mảnh đất này. Lối thoát duy nhất, nếu có, có thể nằm ở chính sự thấu hiểu đau thương của đối phương, và thứ đau thương đã nuôi dưỡng Omukade: Con Rết Người.