Thập niên 60 - một thời kỳ rối loạn, đầy sức sống và những phá vỡ. Giữa cơn bão xã hội ấy, một cặp đôi khoa học gia nghe có vẻ kỳ lạ bỗng trở thành tâm điểm của toàn bộ sự chú ý quốc gia: William Masters và Virginia Johnson. Họ không cầm trên tay một khẩu súng hay một lá cờ biểu tượng, mà là một bộ công cụ ghi hình và một khối dữ liệu về phản ứng tình dục mà xã hội phương Tây xưa nay chưa từng dám đối mặt trực diện. Đột phá của họ không nằm ở lý thuyết suông, mà ở phương pháp khoa học lạnh lùng, gần như "camera trước" vào phòng ngủ của hàng trăm người tình nguyện. Họ phá vỡ làn màn im lặng bằng những bản ghi chép chi tiết về sự bùng nổ và rung động cơ thể, chứng minh rằng phụ nữ có khả năng đạt được cảm giác cực khoái tách biệt với giao hợp, và nam giới không phải lúc nào cũng là "cỗ máy" không thể kiểm soát. Thông điệp ấy, được đóng gói trong những trang sách như Human Sexual Response, phát đi như một quả bom trong giới y học đạo đức và tôn giáo. Họ bỗng chốc trở thành hai "bậc thầy" - những người mở ra một lối đi mới trên đất nước từng coi tình dục là vùng cấm kỵ, chỉ có thể thầm thì trong bóng tối. Nhưng sự phản quang của ánh đèn sân khấu lúc này phải trả giá đắt. Áp lực không đến từ phòng thí nghiệm đã kín đáo, mà từ những cuộc tranh luận sôi nổi trên hành lang giới học thuật, từ những bài giảng bị gián đoạn vì phản ứng tiêu cực, và từ những lời chỉ trích đầy đầy rủi ro từ các nhà lãnh đạo tôn giáo, gọi công trình của họ là "sự suy đồi đạo đức được quyền năng dưới lớp vỏ khoa học". Danh tiếng bỗng chốc mang hai mặt: một mặt là sự ngưỡng mộ của truyền thông, sự tìm kiếm khát khao của công chúng; mặt khác là sự nghi ngờ, thậm chí là căm ghét, từ những người coi họ là kẻ phá rối trật tự tự nhiên. Và căng thẳng ấy không chỉ dừng lại ngoài kia. Trong căn phòng làm việc và cả ngoài đời, mối quan hệ giữa hai "bậc thầy" - một lãnh đạo nam tính, cương nghị và một nữ trợ lý tài ba, thông minh - bắt đầu cho th những rạn nứt khó lường. Họ là những đối tác xuất sắc trong phòng thí nghiệm, có thể cùng thảo luận về mọi chi tiết sinh lý một cách thẳng thắn. Nhưng bên ngoài phòng thí nghiệm, liệu có sự phân biệt rạch ròi giữa "Tiến sĩ Masters" và "bà Johnson"? Liệu những áp lực dư luận, những mỉa mai về mối quan hệ "xã hội" của họ, hay đơn giản là sự mệt mỏi kéo dài vì mang theo gánh nặng của cả một thời đại, có bắt đầu xói mòn nền tảng tôn trọng và hiểu biết lẫn nhau? Họ đã dám đương đầu với cả một xã hội để "công khai hóa" chủ đề tình dục, nhưng liệu khi những cơn bão dư luận đổ ập xuống, liệu chính họ có đủ sức giữ cho ngọn lửa hợp tác không bị dập tắt bởi những mâu thuẫn riêng tư? Cuộc đối thoại nghiêm túc đầu tiên về bản chất con người, có thể sẽ kết thúc trong im lặng đầy xót đau, ngay tại chính phòng thí nghiệm từng chứng kiến họ làm nên lịch sử. Đó là nghịch lý cay đắng mà nhiều người đồng hành cùng họ phải nhìn thấy: những người mở khóa cho cả thế giới về "cách đạt được khoái cảm", lại bất lực trong việc điều chỉnh những rung động phức tạp của chính tâm hồn mình.