Trong cái nắng hanh vàng cuối thu, nhóm sáu sinh viên đại học - mỗi đứa một tính cách chẳng ăn nhập gì nhau - lủm bủm bước vào khuôn viên viện dưỡng lão với tâm trạng đầy ngờ vực. Đứa thì mặt lạnh như tiền kiếp người già, đứa lẩm bẩm sợ mùi dầu gió, có đứa nháo nhác như gà mắc tóc vì chưa từng tiếp xúc người cao tuổi. Ngay từ cổng vào, tiếng đàn ban mai văng vẳng từ phòng sinh hoạt chung đã khiến cả bọn giật mình. Tuần đầu tiên như trận chiến thực sự. Mai - cô sinh viên báo chí sắc sảo - tưởng mình phải đối mặt với những bà cụ nhăn nheo khó tính, nào ngờ bị "hạ gục" bởi bà Tư 78 tuổi mặc váy hoa điệu đà, tay lướt phím dương cầm như nghệ sĩ concert. "Cụ khiêu vũ cùng ông Năm mỗi chiều, dẻo hơn đám thanh niên cơ đấy!" - Mai thốt lên sau lần đầu chứng kiến cảnh hai mái đầu bạc quay tít trong điệu valse. Rồi những buổi trà chiều bên hiên vắng dần trở thành "giờ giải lao quý giá". Nhóm sinh viên há hốc mồm nghe các cụ kể chuyện thời trai trẻ đi kháng chiến bằng giọng điệu hài hước như phim hành động. Bác Sáu râu tóc bạc phơ chợt lôi từ trong túi ra chiếc máy ảnh phim cũ kỹ: "Tao từng là phóng viên chiến trường đấy, giờ vẫn chụp lén mấy đứa ăn vụng ngoài vườn!" Cả lũ cười rũ rượi trước nét tinh quái lấp lánh trong đôi mắt nheo nheo ấy. Khoảnh khắc họ chạm trán "Thanh Xuân Trớ Lại" thật sự là buổi biểu diễn văn nghệ giữa mùa thu. Các cụ ông xắn tay áo chơi nhạc rock không thua gì band trẻ, mấy bà thì tự thiết kế trang phục từ vải thừa khiến bọn sinh viên thiết kế phải cúi đầu thán phục. Đứa nào đứa nấy chợt nhận ra, chữ "già" trong từ điển ở đây bị xé toạc - thay vào đó là sự căng tràn của cái đẹp. Bốn tháng ngắn ngủi trôi qua bằng chuỗi ngày ngập tràn cảm xúc. Đứa kiêu ngạo nhất nhóm giờ đã thành "cháu nuôi" của bà Tư, đứa nhút nhát đã có cả "hội ông bà" che chở. Họ mang về Đại học khối kiến thức chưa từng có trong giáo trình: những bài học về lòng dũng cảm qua câu chuyện thầm lặng của người góa phụ, triết lý sống từ cụ già bệnh tật vẫn mỉm cười mỗi sáng. Lễ bế giảng diễn ra trong tiếng nấc nghẹn. Những cái siết tay nhăn nheo không muốn buông, những lời dặn dò giản dị mà nhói lòng. "Về thành phố nhớ... ghé thăm bà nghe con" - giọng nói run run của cụ Mận khiến cả nhóm bật khóc. Họ đem theo trong hành trang không chỉ kinh nghiệm thực tế, mà cả mối dây liên kết kỳ lạ giữa hai thế hệ cách nhau nửa thế kỷ. Nơi tưởng chừng là điểm cuối của cuộc đời ấy, bỗng hóa thành nơi chưng cất tinh túy nhất của tuổi trẻ - nơi Thanh Xuân không mất đi mà chỉ khoác lên mình diện mạo khác.