Bạch Dạ Ám Ảnh: Khi Bóng Đêm Hé Lộ Những Bí Mậu Che Giấu
Đêm hôm ấy, sương mù bao phủ đoạn đường cao tốc xuyên núi Kim Sơn. Xe tải container lao với tốc độ kinh hoàng, ghim chiếc xe khách nhỏ bẹp dúm dụp vào lan can cầu vượt. Tiếng kim loại rên rỉ, kính vỡ tung loéng thoéng — chỉ một phút ngắn ngủi đủ thay đổi vận mệnh của hàng chục người.
Nhưng vụ tai nạn đó không phải tai nạn.
Vụ Tai Nạn Nơi Đường Cao Tốc
Khi lực lượng cứu hộ đến hiện trường, nạn nhân đầu tiên được tìm thấy không phải ngồi trên chiếc xe khách. Hắn nằm cách đó ba mét, giữa lòng đường, hai tay trói sau lưng bằng dây nilon chuyên dụng đóng gói hàng hóa — loại dây mà không ai trên xe khách có thể tiếp cận. Trên bàn tay hắn là một bức hình nhả, tẩm đầm máu: chân dung một phụ nữ trẻ cười rạng rỡ dưới ánh mặt trời.
Đó là chi tiết khiến thám tử Yan Mi ngay lập tức nhận ra rằng đây không đơn thuần là vụ giao thông.
Đôi mắt cô dò kỹ từng chi tiến nhỏ. Dấu lốp xe trên mặt đường cho thấy chiếc container đã chuyển hướng hai lần — lần thứ hai đúng thời điểm xe khách qua cầu vượt. Không phải mất kiểm soát. Không phải tài xế say rượu. Mà là cố ý.
"Thần kinh điểm này," Yan Mi thì thầm, nhìn dấu vết phanh dài bất thường phía sau vết tai nạn, "hắn đã chờ."
Thám tử đồng nghiệp Sun Xun đang kiểm tra cơ thể nạn nhân thứ hai trong xe khách khi gọi cô qua giọng gấp gáp. "Yan Mi, đến xem cái này."
Trong túi áo nạn nhân thứ hai, Sun Xun tìm thấy một phong bì cũ kỹ chứa đầy tấm chân dung — tám người khác nhau, tám gương mặt khác nhau, và trên mỗi ảnh đều ghi một con số mà tổng cộng chính xác trùng khớp với thứ tự của những mảnh giấy nhỏ được in dưới hình dạng giọt nước. Phía sau bức hình phụ nữ cười đầu tiên, bằng mực đỏ, người ta viết: Đêm rằm.
Yan Mi nuốt nước bọt khô khốc. Đêm rằm — nghĩa đêm không trăng, nghĩa là bóng tối trọn vẹn. Trong phong cách xử án mà cô đã đọc được từ hồ sơ ngụy tạo của cục, chính xác là cách hắn ấn định ngày giết người.
Dấu Vết Kẻ Sát Nhân Hàng Loạt
Chỉ trong vòng bốn tới năm ngày, lãnh đạo cục yêu cầu thành lập tổ công tác liên bang chuyên án. Yan Mi, người có kinh nghiệm lâu năm xử án tình huống đặc biệt, được giao phụ trách phía thi thể và phân tích tâm lý pháp y. Sun Xun chịu trách nhiệm phía đối tác và phân tích dấu vết hiện trường.
Bảy người trong tám gương mặt trên danh sách đều đã được xác nhận là nạn nhân chết trong vòng năm năm trước — ở những vụ án riêng biệt, ở những tỉnh thành khác nhau, bằng hình thức cái chết khác nhau. Người thừ chết bệnh bạch cầu, người thứ ba tự từ, người thứ tư gặp sự cố lao động, người thứ năm được chẩn đoán tử vong tự nhiên do xuất huyết não.
Không ai từng liên hệ chúng lại.
"Xem ra," Sun Xun đặt bạt tay và ngắt ra, "cứ mỗi vụ giết người đều bị che đậy bằng một lớp vỏ rất hợp pháp. Nỗ lực giết hại thực sự không dừng lại — nó chỉ đổi hình thức."
Yan Mi gật đầu chầm chậm. Cô nhớ lại bài học mà người thầy học ấy từng dạy cô khi cô mới bước vào nghề: Kẻ điên nhất không phải kẻ giết người hàng loạt bằng dao, mà là kẻ tạo ra những cái chết không thể phát hiện được.
Bằng Chứng Bị Đốt, Bí Mật Bị Chôn Giấu
Lần theo dấu vết chất gây mê được tìm thấy trong máu của nạn nhân đầu tiên, đội điều tra công bố một loại hóa chất công nghiệp lạ — methylparaben đã bị biến tính với tỉ lệ chính xác 0,3 phần trăm. Loại hỗn hợp này được sử dụng trong ngành sơn và nhựa, rất hiếm, và chỉ một vài nhà máy trên toàn quốc sản xuất.
Đó là bước ngoặt đầu tiên.
Yan Mi đến tận nhà máy ở tỉnh Giang Tô. Những tăng ca trong liên tục bắt đầu từ năm ngoái, khi chủ đầu tư thay nhà thầu vật tư. Danh sách nhân viên cho thấy một gương mặt chạy dài là Phó Giám Đốc Nguyễn Văn Phong — một người từng có mối liên hệ lẫn lộn với cựu chủ tịch hội đồng quản lý khu phi thương mại Bạch Dạ, cũng chính là nơi sinh sống tám nạn nhân đầu tiên.
Nguyễn Văn Phong đã trốn thoát bomba trước khi cảnh sát cô vào, nhưng trong phòng điều hành chưa kịp xóa kịp đầy đủ dữ liệu, chừa lại bản phác thảo hệ thống dây nối dùng để bơm hơi vào hệ thống thông gió — chính xác loại dây nilon chuyên dụng đã buộc nạn nhân thứ nhất.
Cái tên Bạch Dạ xuất hiện như một sợi chỉ đỏ xuyên suốt toàn bộ hồ sơ.
Bạch Dạ — Khu Phi Thương Mại Của Những Bóng Ma
Khu phi thương mại Bạch Dạ từng là dự án đầu tư lớn nhất tỉnh Giang Tô trong giai đoạn 2010-2015. Hàng chục doanh nghiệp nhỏ vay vốn ngân hàng để thuê mặt bằng, xây dựng nhà xưởng, mua sắm thiết bị. Nhưng sau một vụ bê bối tài chính liên quan đến chủ tịch hội đồng quản lý, toàn bộ dự án bị đóng băng, hàng trăm doanh nghiệp phá sản, người lao động mất việc, gia đình tan vỡ.
Chủ tịch hội đồng quản lý — ông Lý Quang Hải — được cho là đã rút hết tài sản và bỏ trốn nước ngoài. Nhưng Yan Mi tìm thấy một chi tiết bị bỏ qua trong hồ sơ cũ: ông Lý Quang Hải không phải người duy nhất chịu trách nhiệm. Có một nhóm gồm tám thành viên ban đầu, tám người ký tên vào bản kiến nghị thành lập khu phi thương mại, tám người chia lợi nhuận, và tám người — chính xám — đã phản bội cả nhóm.
Tám nạn nhân đầu tiên trong danh sách chính là tám kẻ phản bội ấy.
Và kẻ thứ chín — người còn sống duy nhất trong danh sách — là ai?
Con Trai Của Người Thầy Quá Cố
Yan Mi không muốn tin vào điều cô phát hiện tiếp theo.
Khi cô đối chiếu dữ liệu di truyền từ mẫu ADN thu được từ vết máu trên bức hình phụ nữ cười — máu không thuộc về bất kỳ nạn nhân nào — kết quả trả về một người có quan hệ huyết thống với gia đình cô.
Cụ thể hơn: người đó là con trai ruột của người thầy quá cố của cô — cựu thám tử trưởng Lý Minh Đức, người đã hy sinh trong một vụ điều tra năm 2016 và được truy tặng danh hiệu anh hùng.
Lý Thiên Bảo. Hai mươi bảy tuổi. Bằng cử nhân hóa học. Từng làm việc tại nhà máy sơn ở Giang Tô trước khi nghỉ việc bí ẩn cách đây một năm.
Tim Yan Mi đập thình thịch. Người thầy cô — người đã cứu mạng cô khi cô mới vào nghề, người đã dạy cô cách đọc vị kẻ sát nhân qua dấu vết nhỏ nhất — có một người con trai mà cô không hề biết tồn tại. Trong hồ sơ cá nhân của cựu thám tử Lý Minh Đức, không có bất kỳ ghi chú nào về gia đình, về vợ, về con.
"Ông ấy giấu điều gì?" Yan Mi tự hỏi, tay run rẩy lật từng trang hồ sơ cũ.
Sun Xun, người luôn bình tĩnh hơn cô trong mọi tình huống, đặt tay lên vai cô. "Nếu con trai ông ấy liên quan, chúng ta cần xác nhận. Nhưng trước hết, chúng ta cần hiểu lý do."
Âm Mưu Trả Thù Kéo Dài Nhiều Năm
Lý Thiên Bảo bị bắt giữ tại một căn hộ cho thuê ở ngoại ô thành phố. Căn phòng trống trải, chỉ có một chiếc bàn gỗ cũ và một máy tính xách tay. Trên màn hình, một bảng tính Excel mở ra — hàng chục cột ghi chép chi tiết về lịch trình sinh hoạt, thói quen, sức khỏe, mối quan hệ xã hội của tám nạn nhân đã chết.
Và cột cuối cùng, với chữ in đậm màu đỏ: Đã xử lý.
Yan Mi ngồi đối diện Lý Thiên Bảo trong phòng thẩm vấn. Gương mặt hắn lạnh như tường. Đôi mắt hắn — đôi mắt giống hệt người thầy quá cố của cô — nhìn thẳng vào cô mà không chớp.
"Anh biết tôi là ai," Yan Mi mở lời.
"Em gái nuôi của cha tôi," Lý Thiên Bảo đáp, giọng trầm và đều. "Cha tôi nhắc đến em trong mỗi bức thư gửi về nhà trước khi chết."
Yan Mi cảm thấy ngực mình thắt lại. "Vậy tại sao anh lại làm điều này?"
Lý Thiên Bảo im lặng rất lâu. Rồi hắn nói, từng chữ một, như thể mỗi từ đều nặng như chì:
"Cha tôi chết vì tám người đó. Không phải vì bệnh tật. Không phải vì tai nạn. Mà vì họ đã phản bội ông ấy, cướp đi mọi thứ ông ấy xây dựng, rồi đẩy ông ấy vào vòng xoáy mà ông ấy không thể thoát ra. Ông ấy không chết vì xuất huyết não. Ông ấy chết vì uống thuốc diệt cỏ."
Căm phẫn trong giọng hắn không phải của một kẻ điên. Nó là của một người đã sống trong bóng tối suốt mười năm, lớn lên với câu chuyện về cái chết của cha, về sự bất công mà không ai chịu lắng nghe.
Bạch Dạ Ám Ảnh — Khi Công Lý Mất Giọng
Vụ án Bạch Dạ Ám Ảnh, tên gọi mà giới truyền thông đặt ra sau khi thông tin rò rỉ, nhanh chóng trở thành đề tài nóng trên toàn quốc. Hàng triệu người nội địa dõi theo từng diễn biến. Những doanh nhân liên quan đến khu phi thương mại Bạch Dạ bị lật lại lịch sử, những sai phạm tài chính bị phơi bày, những mối quan hệ ngầm được đưa ra ánh sáng.
Nhưng đối với Yan Mi, vụ án này không chỉ là một bản án pháp luật. Nó là một cuộc đối thoại với quá khứ — với người thầy đã cô lập cô khỏi thế giới bằng cách giấu đi sự tồn tại của chính mình, với một người đàn ông đã chết trong cô đơn vì tin rằng công lý không còn tồn tại, và với một người con trai đã cố gắng thay cha mình lên tiếng bằng cách duy nhất hắn biết.
Tại phiên tòa, khi bồi thẩm đoàn tuyên án, Yan Mi đứng ngoài hành lang, nhìn qua ô kính vào phòng xử. Lý Thiên Bảo không khóc. Hắn chỉ nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng chiều xuyên qua, rồi thì thầm điều gì đó mà không ai nghe thấy.
Cô chỉ biết rằng, trên bàn làm việc của cô về sau, có thêm một bức ảnh mới: ảnh người thầy quá cố, cười rạng rỡ dưới ánh mặt trời, giống hệt bức hình trên tay nạn nhân đầu tiên.
Bức ảnh mà Lý Thiên Bảo đã giữ suốt mười năm — bằng chứng cuối cùng cho thấy rằng, dù đã đi đến bước cuối cùng của sự căm hận, trong sâu thẳm, hắn vẫn là con trai của người thám tử đã dạy cô cách tìm kiếm sự thật.
Bạch Dạ Ám Ảnh — bóng ma của khu phi thương mại đã ngủ yên, bóng ma của những bí mật bị chôn giấu, và bóng ma của một câu hỏi mà Yan Mi sẽ mang theo suốt đời: Khi công lý không còn giọng nói, liệu trả thù có trở thành câu trả lời duy nhất?