Hai người phụ nữ cúi mình trong căn phòng chật hẹp ngập mùi bụi và nỗi đau mất mát, lục tìm từng góc khuất những món đồ mà người bạn đã khuất để lại. Ánh đèn vàng vọt chiếu xiên qua cửa sổ lỗ chỗ mạng nhện, hắt bóng hai kẻ sống sót như những con rối ngắc ngoải. Khi ngón tay họ chạm phải chiếc hộp các-tông dưới gầm giường, mùi mốc meo xộc thẳng lên mũi. Bên trong, chồng băng VHS nằm im như xác chết được ướp lạnh. Những đường rạch sâu hoắm trên thân băng, tựa vết rách bằng kim loại.
Dòng chữ "BĂNG GHI ÂM TRIỆU HỒI" nguệch ngoạc bằng mực đỏ trên nhãn giấy vàng ố khiến cổ họng họ nghẹn lại. Tiếng máy quét băng rú lên chua chát khi chiếc đầu đọc cào xé lớp từ tính. Màn hình tivi bỗng vặn vẹo - cảnh tượng đầu tiên hiện ra là khuôn mặt bạn họ, nhưng đôi mắt trũng sâu thành hai hố đen ngòm. Giọng nói rên rỉ từ loa phát ra thứ ngôn ngữ gập ghềnh, lẫn trong tiếng lách cách như xương gãy.
Từng cuộn băng là cái bẫy bằng điện ảnh. Họ thấy chính mình trong cảnh quay lạ lẫm, đang la hét trong căn phòng họ đang đứng, nhưng phiên bản trên băng bị bẻ cong như tấm gương méo mó. Càng xem, không gian thực tại quanh họ càng nhiễm độc - đồ vật tự dịch chuyển, vệt máu loang trên tường đông cứng thành chữ "GỌI" thô bạo.
Thực thể ấy không tên đã thò ngón tay vô hình vào kẽ hở giữa hai thế giới. Mỗi thước phim là sợi tơ nhện siết chặt họ vào mạng lưới ác mộng. Đến lúc nhận ra mình đang đứng trước ống kính máy quay cũ kỹ đã tự bật sáng, đôi mắt đẫm sợ hãi của họ cũng đã trở thành mồi nhử cho lữ khách sau này phát hiện ra... những cuộn "Băng ghi âm triệu hồi" mới.