Sáu tháng trôi qua kể từ ngày bầu trời nhuốm màu chết chóc, khi những luồng sáng kỳ lạ xé toạc tầng ozon và những cỗ máy chiến tranh khổng lồ đổ bộ xuống mặt đất, không phải để thăm dò, mà để xóa sổ. Thế giới không còn là nơi để sinh tồn nữa – nó trở thành một nghĩa địa khổng lồ, nơi mỗi hơi thở đều có thể là hơi thở cuối cùng. "Bầu Trời Sụp Đỗ" không còn là một cụm từ ẩn dụ nữa, mà là hiện thực khắc nghiệt: bầu trời xanh thẳm ngày nào giờ đây chỉ còn là một mảng đen ngòm loang lổ vệt khói, nơi những chiếc tàu mẹ lơ lửng như những ngọn núi bằng kim loại lạnh lẽo, gieo rắc nỗi kinh hoàng xuống từng mảnh đất nhỏ bé.
Những thành phố lớn, từng là niềm tự hào của nhân loại, giờ đây là những khu rừng bê tông đổ nát, vang vọng tiếng kêu gào của những linh hồn lạc lối và tiếng rít gào của những cỗ máy săn lùng. Bên ngoài những bức tường đổ nát ấy, dưới bầu trời sụp đổ, những nhóm người sống sót lần mò nhau như những bóng ma. Họ không còn là công dân, không còn là hàng xóm, họ là những "lính công dân" – một danh xưng nghe có vẻ cao cả nhưng thực chất chỉ là sự kết hợp giữa bản năng sinh tồn và nỗi tuyệt vọng. Mỗi sáng thức dậy, họ phải đối mặt với hai kẻ thù: cái đói và những kẻ xâm lược. Cái đói cào cấu bụng, khiến họ phải liều mạng đi săn trong những vùng đất hoang phế, nơi mìn và bẫy của người ngoài hành tinh rình rập từng bước chân. Những kẻ xâm lược, với công nghệ vượt trội và khả năng tàn sát không thương tiếc, khiến mỗi lần chạm trán đều là một canh bạc sinh mạng.
Cuộc sống không có ngày mai. Những đứa trẻ sinh ra sau ngày tận thế không biết tiếng cười giòn tan là gì, chỉ biết đến tiếng còi báo động chói tai và những giấc mơ hãi hùng về những sinh vật cơ khí khổng lồ. Nhưng chính trong bóng tối tuyệt vọng ấy, ngọn lửa kháng cự bùng cháy dữ dội nhất. Họ chiến đấu không chỉ để sống, mà để khẳng định rằng, dù bầu trời có sụp đổ, nhân loại vẫn chưa chết. Họ học cách sử dụng vũ khí thô sơ chế tạo từ đống đổ nát, học cách ẩn nấp trong những đường hầm ngầm dưới lòng đất, học cách lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất để đoán biết sự hiện diện của kẻ thù. Mỗi chiến dịch nổi dậy, dù nhỏ bé như phá một tháp canh hay cướp một kho lương thực, đều là một cú đấm thép vào sự kiêu ngạo của kẻ chiếm đóng.
"Bầu Trời Sụp Đỗ (Phần 3)" là câu chuyện về những con người ấy, về những vết sẹo trên cơ thể và tâm hồn, về những giọt nước mắt mặn chát khi nhớ về quá khứ, và về sức mạnh phi thường của hy vọng mong manh. Nó không phải là câu chuyện về những anh hùng áo giáp lấp lánh, mà là về những người nông dân, công nhân, giáo viên... buộc phải trở thành chiến binh. Họ biết rằng, mỗi ngày sống sót là một chiến thắng, và mỗi sinh mạng được bảo vệ là một ngọn đuốc thắp sáng cho một tương lai, dù xa vời, nơi bầu trời có thể một ngày kia, sẽ lại trong xanh trở lại.