Jeanine hít một hơi thật sâu, mùi bụi sân khấu cũ quen thuộc khiến ngực cô thắt lại. Lời đề nghị dựng lại Salome từ người thầy năm xưa vẫn như dao cứa – ông không biết trò cũ vẫn mất ngủ mỗi lần nghe đoạn kèn oboe trong vở diễn ấy. Bảy năm rời bỏ ánh đèn sân khấu không xóa được ký ức về đêm công diễn định mệnh, nơi tiếng vỗ tay vang dội trộn lẫn tiếng thở gấp của cô trong căn phòng hậu trường tối om.
Kịch bản Salome trên bàn làm việc mở sẵn trang mô tả màn múa "Bảy Tấm Màn Che". Ngón tay Jeanine lướt trên dòng chữ nhuốm màu cũ kỹ, đầu ngón tê dại. Mỗi tấm màn trong điệu vũ của nhân vật giờ đây với cô tựa lớp da cần lột xác: tấm thứ nhất che giấu sự kinh hãi đêm diễn cuối cùng, tấm thứ hai đè nén nụ hôn ép buộc của gã đạo diễn lừng lẫy dưới danh nghĩa "hướng dẫn diễn xuất". Đến tấm thứ ba, thứ tư… mồ hôi Jeanine vã ra như tắm.
Sân khấu tập nháp ngổn ngang đạo cụ. Nữ diễn viên đóng Salome đang luyện động tác hạ tấm màn che thứ năm dưới ánh đèn vàng vọt. "Dừng lại!" – giọng Jeanine đứt quãng khi hình ảnh cô gái trẻ trên sàn khâu gợi nhắc cảnh chính mình năm ấy, đầu váng vị rượu champagne pha thuốc. Những lớp vải ren bay xuống sàn khâu giống những vòng khói độc – chúng phủ lấy người Jeanine hôm nay, khiến cô nghẹt thở giữa buổi tập.
Đêm về, bản phác thảo dàn dựng lần cuối bị vò nhàu trong tay. Jeanine thấy mình lạc giữa hai lớp kịch: vở opera sắp tái sinh, và vở kịch câm ám ảnh trong đầu. "Bảy Tấm Màn Che" với nhân vật Salome là điệu múa quyến rũ, nhưng với đạo diễn Jeanine, đó là lần mở từng tầng ký ức thối rữa. Mùi son môi của dàn hợp xướng, tiếng chân giày gõ lóc cóc trên cầu thang gỗ, một cái chạm vai bất chợt – tất cả trở thành sợi dây xé toạc vết sẹo vừa đóng vảy.
Trước buổi duyệt tổng, gương mặt chai sạn của Jeanine trong gương phòng trang điểm khiến cô giật mình. Cô nhìn xuống bảy tấm vải lụa chuẩn bị cho màn kịch then chốt – chúng nằm đó như bảy nấm mồ chôn những mảnh đời không bao giờ được kể.