Berlin — kẻ lừa đảo bậc thầy, người mà cả thế giới ngầm phải nể trọng — lần này lại đứng trước một thử thách cam go hơn bất kỳ phi vụ nào trước đây. Không phải cướp ngân hàng, không phải vây hãm con tin trong áo đỏ nhảy múa, mà là đánh cắp một kiệt tác hội họa trị giá hàng chục triệu euro đang được giữ trong hệ thống bảo mật nghiêm ngặt nhất tại cung điện nghệ thuật ở Seville, Tây Ban Nha. Mục tiêu? Bức họa Người đàn bà và con chồn — bức tranh mà giới sưu tầm đồ cổ sẵn sàng đâm ngược nhau chỉ để được chạm mắt một lần. Berlin biết rõ: đây không phải trò chơi. Seville không giống bất kỳ thành phố nào mà nhóm từng đặt chân đến. Mỗi con phố cổ kính, mỗi góc nhà thờ Baroque, mỗi cây cầu bắc qua sông Guadalquivir đều ẩn chứa mắt xích giám sát mà cảnh sát địa phương lẫn lực lượng an ninh tư nhân đã bố trí sẵn như mạng nhện. Một bước chân sai, một giây mất tập trung, và cả nhóm sẽ rơi vào bẫy không lối thoát. Nhưng Berlin không bao giờ là người ngồi chờ may rủi. Anh ta ngồi trong quán cà phê nhỏ ven sông, ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn gỗ cũ kỹ, đôi mắt sắc lạnh quét qua bản phác thảo sơ đồ bảo mật mà Tokyo vừa chuyển đến qua kênh mã hóa. Nhóm đã chuẩn bị suốt bốn tháng — Nairobi lo phần hậu cần và trang thiết bị, Helsinki chế tạo thiết bị nhiễu tín hiệu, Bogotá tính toán lộ trình an toàn cho cả đội, còn Palermo thì kiên quyết đòi dẫn đầu nhóm xâm nhập dù ai cũng biết cái tôi của hắn là mối nguy hiểm lớn nhất nội bộ. "Lần này, chúng ta không chỉ ăn cắp một bức tranh," Berlin nói, giọng trầm đục như thể đang đọc một bản tuyên ngôn chiến tranh, "Chúng ta đang đánh cắp cả một kỷ lục. Kỷ lục mà không ai — kể cả những kẻ tự xưng là thiên tài — dám mơ tới." Mấy ai hiểu được rằng, đằng sau vẻ ngoài phong thái tao nhã và sự tự tin đến ngạo nghễ ấy, Berlin đang giấu đi nỗi sợ hãi sâu kín nhất: không phải bị bắt, mà là để mất những người mà anh ta coi là gia đình. Bức họa Người đàn bà và con chồn với đôi mắt sắc lẹm nhìn ra thế giới, giống như chính lời nhắc nhở rằng mọi thứ đẹp đẽ trên đời đều chỉ tạm thời — và anh ta sẽ phải trả giá gấp đôi nếu thất bại. Đồng hồ trên tháp Giralda chỉ còn vài giờ nữa là đến thời khắc nhóm hành động. Không khí nặng nề bám chặt lấy từng thành viên. Berlin đứng dậy, khoác chiếc áo vest đen, nhìn thẳng vào mắt từng người trong căn phòng nhỏ hẹp và chỉ nói một câu duy nhất: "Tin tôi lần cuối — hoặc đừng tin nữa." Và rồi, cả nhóm bước ra khỏi bóng tối, tiến vào ánh nắng chói chango của Seville, nơi mà kiệt tác nghệ thuật và mạng sống con người đang nằm trên cùng một bàn cờ.