Người vượn – một sinh thể mơ hồ giữa người và thú, một câu chuyện được thì thầm từ những bụi rậm nguyên sinh ở Congo – đã bị cuốn vào một vòng xoay ngẫu nhiên của số phận. Chẳng biết từ đâu, từ một chuyến thăm dò hay một biến cố nào đó, con người vượn ấy cuối cùng cũng cằn cỗi, bối rối và sợ hãi, bị đặt lên một chiếc máy bay, vượt qua đại dương, để rồi đặt chân đến một nơi hoàn toàn xa lạ: Milan, thành phố của những tòa nhà cao tầng, âm nhạcopera và tiếng cười vang trong những quán cà phê. Ở đó, anh không còn là một sinh vật trong rừng nữa, mà trở thành một hiện tượng, một "cặn bã" của sự tiến hóa bị lôi ra phơi bày dưới đèn pha. Người ta gọi anh là Bingo Bongo – một cái tên nghe như trò đùa, như một cái nhãn dán phớt lờ sự thèm khát thuộc về một tên gọi chính thống. Chỉ có một người nhìn thấy trong đôi mắt đờ đẫn, trong dáng đi khập khiễng ấy một cái gì đó rất quen thuộc, một tia sáng rất con người. Đó là Laura, một nhà nhân chủng học với đôi mắt tinh tường và một trái tim không chịu khuất phục trước những tiêu chuẩn của xã hội. Trong khi mọi người chỉ thấy một sinh vật kỳ dị, một chú khỉ mặc quần áo, Laura nhìn thấy sự tò mò, sự đau khổ, khả năng học hỏi và một nỗi cô độc sâu thẳm. Bằng những nỗ lực kiên nhẫn, với ngôn ngữ cơ thể, với những âm thanh thô sơ, với sự đồng cảm mà không cần lời nói, Laura dần dần tháo gỡ lớp lớp băng giá xung quanh Bingo Bongo. Cô dạy anh những gì đầu tiên: cách nếm thử thức ăn vệ sinh, cách sử dụng một chiếc thìa, cách biểu đạt một ý muốn đơn sơ. Và trong chính quá trình ấy, một sự kết nối vô hình đã hình thành. Bingo Bongo, từ một đối tượng nghiên cứu, dần trở thành một người. Anh học cách nhận biết các nét mặt, học cách đợi, học cách quan tâm đến tâm trạng của Laura. Những buổi chiều, khi Milan chuyển thành một dải màu vàng cam dưới ánh hoàng hôn, họ ngồi trong sân thượng nhỏ, Laura đọc sách, còn Bingo Bongo thì gửi gắm những tiếng động dịu dàng, những cái chạm tay nhẹ nhàng. Cô nói về những bộ lạc xa xôi, về ý nghĩa của biểu tượng và nghi lễ. Anh không hiểu hết lời cô, nhưng lại hiểu rất rõ âm điệu của giọng nói cô, rất rõ ánh mắt luôn lấp lánh niềm tin. Sự tin tưởng của Laura, điều duy nhất cô dành cho anh mà không một chút ngần ngại, chính là cầu nối. Tình cảm giữa họ không nảy nở qua một lời tỏ tình hoa mỹ hay một cái hôn. Nó lớn dần từ những điều nhỏ bé: từ cái bát thức ăn nóng mà Laura nấu và Bingo Bongo chăm chú nhìn cô ăn trước; từ cái lắc đầu nhẹ nhàng khi anh thấy cô mệt mỏi; từ những ngón tay của anh, vốn vẫn kh cứng, nâng nhẹ tấm tạp dề cô vô tình làm rơi. Nó là sự đồng hành trong sự cô độc, là sự hiểu biết lặng thầm trong một thế giới mà anh cho rằng chỉ có hai đứa mình tồn tại. Tình yêu, trong trường hợp này, không phải là sự đồng hóa hay thay đổi hoàn toàn. Nó là việc Laura nhìn thấy và nâng đỡ cái "con người" trong Bingo Bongo để nó phát triển, cũng là việc Bingo Bongo, bằng tất cả sự thuần khiết và trung thành của mình, bảo vệ và dành trọn tấm lòng cho người phụ nữ duy nhất không coi anh là một sinh vật. Tình cảm ấy dần chuyển từ một sự đồng cảm sâu sắc thành một mối ràng buộc tình yêu đích thực – một mối tình kỳ lạ, đầy rào cản, nhưng lại đặc biệt thuần khiết, đã phát triển từ chính sự tin tưởng và sự bảo vệ mà Bingo Bongo, với tư cách là một con người – dù mới chỉ học được cách là người – dành trọn cho Laura.