Ngày nào cũng như ngày nào, từ lớp 6 đến lớp 9, Ishimori Uka co mình trong góc lớp như một con mèo bị dội nước. Ánh mắt chế giễu, những lời bình phẩm về mái tóc đen dài "lỗi thời" hay chiếc kính gọng dày cộm của cô, thậm chí cả việc Uka dám đạt điểm cao môn Văn… tất cả đều biến thành thứ vũ khí khoét sâu vào lòng cô gái nhút nhát. Đêm trước ngày nhập học cấp ba, Uka đứng trước gương, hai tay siết chặt chiếc nơ màu ngọc lam – món quà duy nhất của mẹ trước khi bà qua đời. “Mình không thể sống như một bóng ma thêm nữa…” – Cô thì thầm, cặp kính mượn từ tiệm đồ cũ rơi xuống bàn trong tiếng khóc nghẹn ngào. Tuần đầu tiên ở ngôi trường mới, Uka chọn góc khuất nhất dãy hành lang để ăn trưa. Bất ngờ, một giọng cười sang sảng vang lên: “Này! Cậu ngồi một mình chán thế, không sợ bị mốc à?” Cô ngẩng lên, gặp ánh mắt hổ phách lấp lánh của chàng trai tóc vàng chanh chói lọi như ánh mặt trời. Miura Kai – cái tên khiến cả trường xôn xao vì vụ đứng lên chất vấn hiệu trưởng ngay giữa lễ khai giảng. Trên tay anh là hai chai Soda Chanh Mật Ong lạnh buốt, hơi nước đọng thành giọt dọc theo thân chai. “Tặng cậu này! Nếm thử đi, chua chua ngọt ngọt kiểu gì cũng hợp với mặt ‘cúi gằm xuống đất’ của cậu!” – Anh cười toe toét, đẩy một chai về phía Uka. Khác biệt như hai cực, Kai xông pha như bão, còn Uka chỉ dám thở thôi cũng sợ làm phiền người khác. Thế mà từ buổi trưa định mệnh ấy, anh thường xuyên xuất hiện bên cô: lúc thì kéo Uka đi “phá đám” tiết mục văn nghệ lớp khác vì “nghe hát nhạt như nước ốc”, lúc lại nhét vào tay cô lịch tập kịch nói do anh tự lập ra. “Bịt mắt mà đọc còn diễn hay hơn cậu!” – Kai chế nhạo khi Uka đọc kịch bản giọng run run, nhưng ngay sau đó lại giục: “Thử uống thêm ngụm Soda Chanh Mật Ong đi, cho bớt run!”. Kỳ lạ thay, vị ngọt của mật ong hòa cùng nỗi sợ bị chê bai trong cô tan dần… Những tình huống dở khóc dở cười liên tiếp ập đến: Kai dạy Uka cách từ chối khi bị nhờ làm hộ bài (“Nói ‘KHÔNG’ to lên, kiểu gì cũng có tao đứng sau!”), lén ghi tên cô vào đội tình nguyện viên hội trường (“Này, nhìn bọn kia kìa, làm còn kém cả cậu!”), thậm chí dẫn cả Uka đi “phản đối” bọn trộm cắp vặt trong quán tạp hóa gần trường. Có lần, Uka tức giận đến phát khóc khi Kai gọi cô là “đồ nhát gan”, nhưng chính anh lại là người ngồi thềm cửa, vừa gãi đầu vừa lè nhè: “Thôi mà… Tao sai rồi. Muốn đập tao cứ đập đi, nhưng uống hết chai Soda Chanh Mật Ong này thì tha cho tao nhé?” Mùa lễ hội văn hóa, Kai đẩy Uka lên sân khấu biểu diễn kịch – vai chính do chính anh viết kịch bản. Đứng trước ánh đèn rực rỡ, Uka nhìn xuống hàng ghế khán giả, tim đập thình thịch… cho đến khi thấy bàn tay giơ cao chai Soda Chanh Mật Ong và cái vẫy tay đầy kiêu ngạo của Kai. “Cậu làm được mà!” – Nụ cười của anh giống như vị thanh mát của những giọt chanh đầu tiên hòa vào mật ong ngọt ngào. Và khi vở kịch kết thúc, tiếng vỗ tay rền vang cùng cái ôm đầu tiên của Kai đã biến màu thanh xuân ảm đạm của Uka thành bức tranh rực rỡ. Hai năm sau, tại quán cafe quen thuộc, Uka cười khúc khích khi Kai hỏi vội: “Sao lúc nào cậu cũng gọi Soda Chanh Mật Ong thế? Ngon đến vậy à?”. “Không phải vì ngon…” – Cô lắc đầu nhẹ, tay nắm chặt bàn tay ấm áp của anh – “Mà vì nó giống như cậu. Chua xót lúc đầu… nhưng ngọt ngào nhất từng trải qua.”