Tình bạn đã gắn bó chặt chẽ suốt hàng thập kỷ giữa ba cặp vợ chồng – Lệ, Hùng, Mai, Tuấn, Thảo, An – từng là bờ ấm áp chung cho những kỷ niệm không phai. Họ từng định nghĩa sự gắn kết ấy qua truyền thống đi nghỉ cuối tuần hàng quý, nơi ngôi nhà nhỏ ven biển hay căn biệt thự ấm cúng trên núi trở thành điểm hẹn không thể thiếu. Những chuyến ấy, họ gọi vui là "Bốn mùa (Phần 2)" của cuộc đời, xen kẽ giữa mùa xuân nảy mầm, mùa hạ rực rỡ, mùa thu vàng rơi và mùa đông ấm áp, mỗi mùa mang lại một màu sắc riêng cho tình bạn ấy.
Thế nhưng, thời gian và những sự đời hờn dỗi đã tàn phá một cách chậm rãi nhưng không khoan nhượng. Khi quyết định chia tay của Lệ và Hùng trở thành sự thật, cả thế giới quen thuộc bỗng chốc nghiêng đi. Truyền thống "Bốn mùa (Phần 2)" họ từng tự hào giờ đây đứng trước vực thẳm. Lệ ngồi bơ vơ trong căn phòng khách trống trải từng cười đùa rộn rã cùng bạn, ánh mắt nhìn vào những tấm ảnh chung chẳng biết nên nhìn vào ai. Hùng, dù đã chuyển đi, vẫn thường xuyên liếc đồng hồ, dằn vặt không biết nên ở lại hay rời đi trong những bữa cơm nhóm.
Mai và Tuấn, Thảo và An trở thành người đứng giữa. Họ cố gắng giữ nương tựa cho đôi bạn mới tan vỡ, nhưng chính bản thân họ cũng chịu áp lực khó tả. Những cuộc trò chuyện vui vẻ giờ thường chùng xuống, tiếng cười rộn rã thay bằng sự im lặng khó chịu hay những câu nói ôn tồn cố gắng. Truyền thống "Bốn mùa (Phần 2)" từng sưởi ấm tâm hồn mỗi quý, giờ đây như một gánh nặng vô hình. Việc lên kế hoạch cho chuyến đi tiếp theo trở nên lúng túng đến ngượng nghịu. Ai sẽ sắp xếp? Ai sẽ đến từ sớm? Ai sẽ phải đối mặt với cảm giác lạ khi không còn sự hiện diện quen thuộc của Lệ hoặc Hùng trong không gian ấy?
Ngôi nhà nhỏ ven biển hay căn biệt thự trên núi bỗng trở thành khán chứng đau đớn. Mùa xuân năm ấy, không còn tiếng cười của Lệ khi mai anh đào nở rực rỡ. Mùa hạ nắng chói chang, chỗ ngồi trống của Hùng cạnh Tuấn trên bãi biển lại khiến ai đó nuối tiếc một cái bắt tay thân thương. Mùa thu lá vàng rơi nhẹ nhàng trên sân thượng, nhưng sự vắng mặt của một cặp đôi khiến bữa tiệc nướng không còn trọn vẹn như những năm trước. Mùa đông giá buốt, khói lò sưởi bốc lên nhưng không đủ ấm áp những khoảng lặng đầy nước mắt và câu hỏi "Tiếp theo thì sao?" giữa họ.
Bốn mùa (Phần 2) vốn là biểu tượng cho sự bền bỉ của tình bạn, giờ đây trở thành bức tranh buồn đan xen giữa những mảnh vỡ. Mỗi mùa mang lại thử thách mới: sự gượng gạo, nỗi nhớ dai dẳng, nỗ lực vô ích để khôi phục một kỷ niệm đã không còn nguyên vẹn. Liệu họ có đủ sức để cùng nhau vượt qua cơn bão này, để "Bốn mùa (Phần 2)" thực sự được viết tiếp, dù dưới một ngôn ngữ mới, hay đây cuối cùng cũng là dấu chấm lửng cho một chương đẹp nhưng đã tàn? Mùa hạ năm sau sắp đến, và câu hỏi đó vẫn dang lơ lửng trong không khí.