Ám sát án năm đó, mùi máu tanh nồng quyện lẫn mùi mưa ẩm mốc chưa kịp tan, đã hằn sâu vào ký ức Ngô Nùng Vũ như vết dao cứa. Cô vô tình bước vào hiện trường kinh hoàng ấy chỉ vì lo lắng đuổi theo người anh trai cảnh sát Ngô Tư Nguyên. Thân hình mảnh khảnh co rúm trước vũng máu loang, đôi mắt nâu nhạt giãn đồng tử vì khiếp sợ - khoảnh khắc ấy đập thẳng vào tầm mắt Tạ Tân Tự. Gã nghi phạm lạnh lùng vốn đang thong thả lau vết máu dính trên cổ tay bỗng cứng đờ. Một luồng điện kỳ quái xé toang lớp vỏ băng giá trong hắn, THU HÚT MÃNH LIỆT đến mức ngón tay gã siết chặt thành nắm đấm, móng tay đâm lõm da thịt. Hắn phải nghiến răng dùng sát khí ghìm nén dục vọng quái gở muốn xô tới vồ lấy cô gái nhỏ - thứ cảm giác kỳ dị như bóng ma đó đã đeo đẳng hắn suốt 1800 đêm mất ngủ.
Năm năm sau, mùi thuốc sát trùng bệnh viện thay thế mùi máu. Tạ Tân Tự khoác lên mình lớp vỏ "Giáo sư Y khoa Tạ Duy Thâm" - kính áp tròng che đi ánh mắt điên cuồng, bộ vest đắt tiền khóa chặt hung tính. Nhưng mọi cử chỉ điềm tĩnh trước mặt Ngô Nùng Vũ đều là màn kịch được tính toán từng li. Hắn mời cô thực tập ở phòng thí nghiệm, đeo găng tay cao su chạm nhẹ vào mu bàn tay nắm ống nghiệm của cô; hắn giảng giải y lý bằng giọng trầm pha chút khàn khàn khiến mặt cô đỏ bừng mỗi lần gần gũi. THU HÚT MÃNH LIỆT như lời nguyền ám ảnh, hắn giăng từng sợi tơ tình ái chậm rãi như nhện độc chờ con mồi sa lưới.
Cứ ngỡ trò chơi hắn bày ra chỉ để thỏa mãn thú tính chiếm hữu, nào ngờ chính hắn sa vào cạm bẫy của tình yêu. Lần đầu thấy Nùng Vũ khóc khi bệnh nhân qua đời, tay hắn run rẩy lau vụng về giọt nước mắt ấm nóng - thứ cảm xúc đau nhói lồng ngực chưa từng có đánh thức phần người đã chết trong hắn. Khi cô mỉm cười mang bánh tự làm đến phòng thí nghiệm, hắn đột nhiên muốn ném hết dao mổ và ống tiêm vào thùng rác, chỉ để ôm lấy mùi bơ ngọt ngào trên tóc cô. Cái kẻ bị cả thế giới gọi là "quỷ dữ không trái tim" giờ như con thiêu thân, điên cuồng muốn đốt cháy chính mình trong ánh mặt trời Ngô Nùng Vũ tỏa ra.
Nhưng lưỡi dao nghiệt ngã từ quá khứ chém xuống - khi Ngô Tư Nguyên chĩa súng vào thái dương Tạ Tân Tự, cảnh sát trưởng gầm lên: "Dám động đến em gái tao, mày chết chắc rồi!". Bên dưới nòng súng lạnh ngắt, đôi mắt vốn chỉ biết sát phạt của kẻ bị tình nghi tòng phạm vụ án năm xưa bỗng rung động. Gã thủ thế đưa tay từ từ vào túi áo khoác, không rút súng, không giật bom, mà lôi ra chiếc hộp nhung đựng nhẫn đính hôn nhuốm máu - thứ hắn giấu kín suốt năm năm như báu vật: "Định mệnh bắt tao gặp cô ấy ngày hôm đó. Nếu tao đổ máu cả thế giới này cũng không cách nào giết chết được THU HÚT MÃNH LIỆT tao dành cho Nùng Vũ."