Đại úy Jordan Wright của phi đội vận tải 308 từng nói, cái tên Brothers Under Fire (Những người anh em dưới lửa đạn) không phải là khẩu hiệu hô hào suông. Họ có ba lượt triển khai đến Trung Đông, mất hai đồng đội trong vụ đánh bom IED ở Kandahar, gắn kết với nhau trong khoang máy bay C-17 giữa những cơn bão cát mà người dân thường không bao giờ hiểu nổi. Lần này cả phi đội xin nghỉ phép gộp cả tháng chỉ để tham dự đám cưới của Trung sĩ Reyes ở Ensenada, Mexico – đây là lần đầu tiên sau nhiều năm, hơn nửa phi đội không phải canh chừng phía sau mỗi mười giây một lần. Tiệc cưới được tổ chức tại một hacienda cũ nát ngay sát đường cao tốc Transpeninsular, những dải giấy thủng hoa văn papel picado lấp lánh trên bàn tiệc chất đầy carne asada và horchata. Reyes cười đến mỏi cả mặt, váy cưới của cô dâu Sofia dính chút sốt salsa từ lúc hai người vừa hoàn thành nghi thức uống tequila thay shot tower. Jordan ngồi bệt ở bậc cửa hiên, đôi giày tác chiến buộc dây hờ hững (thói quen ăn sâu vào máu dù anh mặc sơ mi chỉnh tề), thong thả hút điếu xì gà, mặc kệ ba cuộc gọi nhỡ từ chỉ huy cấp cao. Không khí mang mùi agave ngọt lẫn vị muối biển, kiểu bình yên khiến người ta quên hết thế giới bên ngoài đang loạn lạc, cho đến khi tiếng súng đầu tiên xé toạc tiếng kèn trumpet của ban nhạc mariachi. Lúc đầu Jordan tưởng là pháo hoa – mấy gã lính dưới quyền vừa mua mấy ống Roman candle hôm trước – nhưng rồi cửa sổ mặt tiền hacienda vỡ tan, mảnh thủy tinh rơi rào rào vào bát horchata. Tiếng la hét vang lên. Anh nhìn thấy chúng: ba chiếc Ford F-150 đen, thanh chống lăn hàn chặt trên nóc, lính của băng đảng ma túy khét tiếng đội mũ bóng chày nhô người ra ngoài bắn AK-47 xối xả vào đám đông. Cái tên Brothers Under Fire không chỉ là biệt danh phi đội. Đó là quy tắc sắt: không ai bị bỏ lại. Jordan đứng bật dậy trước khi kịp xử lý thông tin, gào bảo Reyes đưa Sofia và những vị khách lớn tuổi xuống hầm rễ cây, bảo Miller lấy túi sơ cứu từ xe shuttle. Anh nghĩ họ có thể lẻn ra sau, xuyên qua vườn bơ đến đường đất nơi người anh họ của Reyes sẽ đón họ bằng xe tải. Jordan rút chiếc điện thoại vệ tinh màn hình nứt ra, định gọi cho đại sứ quán, thì một gã lính băng đảng bước ra sau gốc cây, súng giơ cao. Jordan giơ hai tay lên, hét bằng tiếng Tây Ban Nha vụng về anh học được ở Colombia: “Chúng tôi là Không quân Mỹ, đang nghỉ phép! Không vũ khí! Chúng tôi không muốn gây sự!” Gã không hạ súng. Hắn cười khẩy, nhổ bọt xuống đất, bắn một phát vào đất ngay dưới chân Jordan. Đúng lúc đó Miller, đang rình rập phía sau gã lính, lao tới tấn công. Súng nổ, viên đạn xướt qua vai Miller, và mọi thứ hỗn loạn hoàn toàn. Lính băng đảng đã chặn họ giữa vườn bơ và hacienda, ít nhất 20 tên, đầy lựu đạn và băng đạn dự phòng. Đội của Jordan hầu như không có vũ khí, trừ khẩu 9mm Miller lén đưa vào hành lý xách tay (vi phạm mọi quy định Jordan từng ký, nhưng lúc này anh chẳng phàn nàn gì) và khẩu shotgun một vị khách địa phương đưa cho anh. “Brothers Under Fire, tập hợp!” Jordan hét lên, giọng khàn đặc vì tequila và bụi đất. “Chúng ta giữ tuyến này 15 phút, sau đó di chuyển. Ai thấy kẻ địch đi vòng thì hét to lên. Không bỏ lại một người anh em nào, nghe chưa?” Jordan không muốn bóp cò. Anh đã thấy quá đủ máu đổ ở Kandahar để kéo dài mười đời. Anh đang nghỉ phép, tuần sau phải về nhà giúp vợ sơn phòng trẻ em. Nhưng khi quả lựu đạn từ phía băng đảng rơi gần chỗ Reyes đang co ro cùng Sofia và ba đứa trẻ, anh không kịp suy nghĩ. Anh chỉ nhắm, bóp cò, và nhìn gã lính mang súng phóng lựu đạn gục xuống. Trận chiến không hề hào hùng, sạch sẽ như trên phim. Nó lộn xộn, mồ hôi nhễ nhại, Miller vẫn đùa nghịch giữa lúc nghiến răng ấn miếng vải lên vai bị thương, Davis – gã lính mới lần đầu tiên nghỉ phép – nôn thốc nôn tháo sau gốc cây rồi nhặt khẩu AK rơi ra che chắn cho Jordan bên sườn. Họ chiến đấu như những Brothers Under Fire thực thụ: không phải vì muốn, mà vì lựa chọn còn lại là để đồng đội nằm lại trên đất bụi Mexico.