Cá Mập Săn Người: Biển Cửa Lửa, Máu Lũ Đỏ
Dòng nước lũ, không còn là nước nữa, là một dòng săn người khác cá mập săn người, dữ dội như một bức tường sắp đổ. Nó cuốn trôi mọi thứ: mái nhà tôn gỉ sắt, thân cây đẽo dở, xác xe hư hỏng, và cả những tia máu rỉ ấm hắt lên từ cơ thể đau đớn của những con người đang vật lộn. Máu loãng ra trong nước lũ, nhuộm đỏ cả một vùng duyên hải, biến những dòng nước thường trong vắt thành một dịch nhầy đỏ thẫm, cuồn cuộn như một thác máu đang gào thét.
Trong thị trấn ven biển tan hoang, những tiếng thét kinh hoàng và tiếng khóc khản đặc loa hòa cùng tiếng gầm giận dữ của gió siêu bão và tiếng rít sột soạt của nước vọt lên như những tiếng thì thầm chết chóc. Siêu bão tàn khốc không chỉ đánh tan nhà cửa, nó còn đánh tan cả hy vọng và bình thường. Mọi thứ trở nên hoang tàn, hỗn loạn, nơi con người buộc phải trở thành những chiến binh bất đắc dĩ giữa lòng thiên nhiên cuồng nộ.
Và rồi, từ những đợt sóng cao ngất, từ vùng nước sâu tối tăm nơi bão vặn mình, chúng xuất hiện. Cá mập săn người. Không phải là vài con lạc lõng, mà là cả một bầy săn mồi đói khát, được cơn bão cuốn tới. Ánh mắt chúng lạnh lẽo, trong suốt, ánh lên trong bóng nước đỏ ngầu một thứ sự tàn bạo lạnh lùng. Chúng không đến như một tai nạn ngẫu nhiên; chúng được cuốn đến bởi mùi tanh của máu loãng trong nước, bởi mùi sợ hãi nồng nặc tỏa ra từ từng con người đang kẹt kệt trên nóc nhà, trên chênh vênh những cao điểm bất đắc dĩ. Cơn bão, với cả sức mạnh tàn phá nó gây ra, lại trở thành một đồng minh chết chóc cho lũ cá mập săn người này.
Bây đây, chiến đấu không chỉ chống lại cơn thịnh nộ của biển và trời. Chiến đấu còn chống lại cái chết đang rình rập dưới nước. Giữa tiếng nước gầm gừ, tiếng sụp đổ và tiếng mưa xối xả, những tiếng hét đột ngột vang lên – không chỉ vì gió bão, mà vì một cái vây khổng lồ ngoạm lấy một bàn tay đang nắm chặt vào nóc nhà, hoặc vì một thân hình chới với bị kéo chầm chậm xuống dòng nước đỏ ngầu. Cá mập săn người chính xác và tàn nhẫn, chúng nhảy vọt lên khỏi mặt nước đầy máu tanh, hàm răng nhọn như dao găm khép chặt vào bất cứ thứ gì di chuyển, bất cứ thứ gì mang mùi sống.
Họ chiến đấu bằng đôi tay trần, bằng những vật dụng vụn: gậy gỗ, dao gãy, những mảnh kim loại sắc lẹm. Họ chiến đấu bằng ý chí cốt lõi, bằng sự bám víu vào sự sống tàn nhẫn hơn cả nước lũ. Nhưng dòng nước dân gian vẫn gọi là nước máu này giờ thực sự trở thành một chiến trường dưới nước lũ, nơi mùi tanh của máu cá và máu người quyện vào nhau, nơi mỗi cú đớp của cá mập săn người là một âm thanh chết chóc.
Trên những mái nhà chênh vênh, trên những ngọn cây ngập ngừng, những đôi mắt rùng mình nhìn xuống chốn nước đỏ ngầu, nơi lũ cá mập như những bóng ma trắng xám lượn lờ, chờ đợi. Siêu bão gào thét, cây cối nghiêng ngả, nhưng nỗi sợ lớn nhất giờ đây không phải là trời sập, mà là cái nhọn nhọn trong hàm cá đang quay vòng bên dưới, sẵn sàng chờ đợi con mồi tiếp theo giữa mặt nước đỏ như máu. Cá mập săn người không đến, chúng đã ở đó, và con người đang phải trả giá đắt bằng chính mạng sống để tồn tại giữa hai cơn thịnh nộ: của trời và của biển.