Gia tộc Redfellow không phải là những bức chân dung trong khung ảnh treo tường. Họ là một tập thể bí mật, một pháo đài kiên cố được xây bằng tiền, quyền lực và sự vô cảm. Tên tuổi của họ gắn với các hợp đồng triệu đô, các tập đoàn xuyên quốc gia, và những bữa tiệc mà ánh đèn pha lê lấp lánh trên thành phố. Và tại trung tâm của pháo đài ấy, là biệt thự Old Oaktree – ngôi nhà gỗ sồi cổ thụ với hàng cây tán bát-che nhễu nhại, nơi tiếng cười vang lên như những âm thanh được khởi động, nhưng chẳng bao giờ chạm đến tận đáy nền gỗ.
Becket Redfellow sinh ra ở đó. Nhưng không phải như một thành viên. Anh là sự thừa nhận nhỏ bé, một vết nhơ trong bản hợp đồng gia tộc, được sinh ra từ mối tình ngắn ngủi của người cha với một người phụ nữ bên ngoài. Khi bà mẹ qua đời vì bệnh tật và bị cuốn ra ngoài lề của lịch sử gia tộc, Becket – với bộ hồ sơ gần như trống rỗng – bị đặt vào một thế giới mà anh không thuộc về. Anh không được họ nhận là con trai. Anh là “đứa trẻ ngoài giá thú”, một sự tồn tại phụ, một câu hỏi đố khó được gạt sang một góc khuất trong bản đồ di sản.
Thế nên, anh lớn lên ở ngoài Old Oaktree. Trong khu nhà trọ ẩm ướt bên ngoài thành phố, với mùi khét lẹt của dầu mô-tô và nước cống. Anh học cách sửa máy móc, cách gọt giũa những mảnh kim loại vụn, cách bẻ quặt sắt thép thành những hình dạng mới. Đôi tay của anh, lở loẹt và đầy vết sẹo, trở thành công cụ duy nhất anh có. Còn về mặt tinh thần, anh nuôi dưỡng một cơn thịnh nộ lạnh lẽo, một sự theo dõi tỉ mỉ từng bài bản, từng cuộc họp, từng bước chân của những thành viên Redfellow mà anh chỉ được nhìn thấy trên tin tức hay trong những bức ảnh cưới hỏi xa hoa. Họ không cho anh cái tên, nhưng anh tự đặt cho mình một cái tên: “Kẻ bị bỏ lại”. Và kẻ bị bỏ lại, nếu không thể trở thành người thừa kế, thì phải trở thành kẻ phá hủy.
Văn phòng luật gia của gia tộc, một người đàn ông xương xậu với kính lúp và nụ cười khô cằn, đã thông báo điều này một cách vô cảm: “Theo điều khoản di sản, chỉ những người được ghi trong di chúc chính thức mới có quyền lợi. Và… không có tên anh trong đó.” Các chú, các bác, những người thân lớn tiếng lên: “Một thằng lao động? Nó chưa bao giờ được đào tạo, không hiểu kinh doanh, không có… văn hóa.” Họ dùng từ “văn hóa” như một bức tường ngăn sắt thép.
Becket không tranh cãi. Anh lặng lẽ rời khỏi phòng, tay vẫn còn mang theo mùi dầu bôi trong xưởng sửa chữa xe. Trong đầu anh, một bản thiết kế khác đã được lập ra. Một bản thiết kế không phải bằng sắt thép, mà bằng thông tin, bằng những sự thật mà người ta muốn che giấu, bằng những lỗ hổng trong sự vô cảm của họ.
Grandfather Alistair, người đứng đầu, đã nói với anh một lần duy nhất, khi anh mới mười lăm tuổi, trong thư viện mùi gỗ già: “Con đường của con không phải ở đây, cậu bé. Old Oaktree không dành cho những người phải đánh bóng giày.” Câu nói ấy không phải là lời khuyên. Đó là ánh hào quang của một phán quyết. Và từ đó, Becket quyết định: Nếu ông ta không cho, Becket sẽ lấy. Nếu họ không mở cửa, Becket sẽ phá cửa. Và nếu cần, Becket sẽ giết chết từng kẻ đang chặn đường, để con đường ấy hoàn toàn thuộc về mình.
Anh bắt đầu từ những mảnh vụn. Từ những cuộc trò chuyện cơm nguội với người giúp việc cũ, những bản báo cáo tài chính bị bỏ quên, những tin nhắn vô tình bị thất lạc trên máy tính của một vị trợ lý. Anh học nhanh. Hóa ra, thế giới của những kẻ siêu giàu cũng rất dễ vỡ nát: bởi những mối quan hệ tình cảm giả tạo, bởi những khoản nợ ngầm, bởi những phản bội trong kinh doanh và trong phòng ngủ. Anh không phải kẻ giết người bằng vũ khí. Anh là kẻ “sửa chữa” những mối liên kết, làm hỏng những bộ phận tế nhị nhất trong cỗ máy gia tộc, để cả cỗ máy sụp đổ theo một cách tưởng chừng là tai nạn.
Anh bắt đầu với chú ruột thứ hai, Gregory – một kẻ phung phí, nợ nần chồng chất với các tổ chức ngầm. Becket chỉ cần “vô tình” để lộ thông tin về một khoản vay cá nhân của Gregory cho một đối thủ kinh doanh của gia tộc. Kết quả: Gregory biến mất trong một đêm mưa, để lại một khoản nợ khổng lồ và một vụ kiện làm xấu hổ cả họ hàng. Tai nạn giao thông, cảnh sát kết luận. Becket dọn sạch một mối uy hiếp tiềm ẩn đối với di sản.
Tiếp theo là cô chị lớn, Cordelia – người phụ nữ xinh đẹp nhưng độc ác, kẻ nắm giữ mạng lưới các mối quan hệ xã hội của gia tộc. Cô ta có một bí mật: một đời tư bừa bãi, một đứa con riêng chưa được công nhận. Becket không giết cô. Anh chỉ cần gửi một bức ảnh chụp đứa trẻ đang sống ở một vùng quê nghèo, kèm theo một lời đe dọa vô hình, đến tay một nhà báo thực thụ. Trong vòng một tuần, câu chuyện về “cô gái Redfellow bí mật” tràn ngập mặt báo. Danh tiếng của Cordelia, thứ vũ khí mềm mỏng nhưng sắc bén nhất của cô, tan vỡ. Cô ta tự cô lập mình trong phòng ngủ, rơi vào trầm cảm nặng, và tự từ bỏ mọi quyền lợi trong di sản “để tránh xa sự xấu hổ”. Một cái chết tinh thần. Becket không động tay. Cô ta tự giết chết chính mình.
Mỗi bước đều được tính toán. Mỗi sự sụp đổ của một người thân đều tạo ra một khoảng trống, một vị trí, một cơ hội. Anh không bị nhìn thấy. Anh chỉ là cái bóng có thể xuyên qua mọi lớp bảo vệ, bởi ai lại nghi ngờ đến một gã lao động chân tay, một kẻ “không đáng nhìn”? Anh mặc đồ bảo hộ, đi giày bảo hộ, và chẳng mấy ai để ý đến gương mặt đằng sau lớp bụi bặm và mồ hôi.
Ranh giới giữa sự sinh tồn và đạo đức đã bị xóa nhòa trong tâm trí Becket từ lâu. Anh không còn cảm thấy hối hận. Mỗi lần một người trong gia tộg rơi, anh lại cảm thấy một chút công lý lạnh lẽo được thực thi. Họ từng xem anh như một con vật, một thứ rác rưởi. Giờ đây, chính họ phải đối mặt với sự hủy diệt do chính mình tạo ra. Anh chỉ là người dẫn đường, người chỉ cho họ thấy những vết nứt trên bức tường vững chắc ấy.
Trong những giấc mơ, anh thấy Old Oaktree đổ sập, và tiếng kêu của mình, khi còn nhỏ, vang lên từ căn phòng tối om. Anh không còn muốn được công nhận. Anh chỉ muốn tất cả mọi thứ đều sụp đổ. Và sau cùng, trong sự tàn phá hoàn toàn, có lẽ sẽ có một mảnh vỡ đủ lớn để anh ngồi lên, và tuyên bố: “Giờ đây, phần thừa kế là của tôi”.
Họ gọi đó là thừa kế. Becket gọi đó là “cách giết để giàu”. Và trong hành trình ấy, anh chính là kẻ trả giá, cũng là kẻ định giá tất cả.
