Julia tỉnh dậy với họng đắng nghẹn, tay quờ quạng trên tấm nệm lạnh. Sáu ngày trước, thắt cổ là quyết định dễ dàng. Nhưng giờ đây, khi luồng khí cắt ngang khí quản vẫn còn vương vất trong xương sườn, cô hiểu mình đã bước qua cánh cửa không lối về. Kinh nghiệm Cận Tử ấy nhả ra những thứ kinh dị hơn cái chết – lũ ma trơi đeo đẳng suốt từ lúc phòng cấp cứu.
Hơi thở mục nát của chúng bủa quanh lúc cô giật mình nửa đêm, tép chanh thiu trong ấm trà vụt thoảng mùi máu. "Ba mươi bảy giây tim ngừng đập," bác sĩ nói nhẹ như vô tình, không biết rằng chính khoảng trống ấy là khe nứt để bọn quỷ đói lẻn vào. Thứ đầu tiên Julia thấy khi hồi tỉnh không phải ánh đèn neon, mà là lưng người phụ nữ gầy trơi xương đang bò trên trần nhà, cổ vặn ngược ra sau.
Dòng đời cô lẫn với những uẩn khúc chôn vùi. Những bóng ma thương tích – kẻ mặt cháy sém, người bụng phình to nhớt nhạt – không xuất hiện ngẫu nhiên. Chúng về từ ngôi nhà tranh của bà ngoại năm Julia bảy tuổi, nơi hũ tro cốt đổ vỡ giữa trận cãi vã dữ dội. Cô ký ức từng mảnh vụn vỡ loé lên khi tay kẻ kỳ dị đờ đẫn vồ vào ngực cô mỗi đêm: mùi hoa nhài từ bàn thờ, tiếng rên rỉ của một đứa trẻ con không rõ từ chốn nào.
Ban ngày, các vệt bầm tím trên cổ chân tự mọc lên như thằn lằn độc. Ban đêm, tiếng lạo xạo xương vỡ trong tủ quần áo khiến cô phải mở điện sáng trưng. Lũ ma đói gầm ghè điều mà Julia vẫn đè nén: "Mi không được chết. Mi phải đền."
Vết thẹo trên cổ tay âm ỉ buốt khi những linh hồn mè nheo tiến gần. Có lẽ cánh cổng âm ty đã khép hờ từ lâu trong đời cô, chờ giây phút thân xác suy yếu để trút xuống món nợ chưa trả. Cơn ác mộng Cận Tử bắt đầu lật ngửa lịch sử gia tộc, mỗi đêm xé thêm một mảnh da non trên ký ức Julia.