Mark là kiểu người mà đám đông luôn vô tình đẩy sang bên — không phải vì anh đáng ghét, mà đơn giản vì anh quá nhạt. Anh ngồi góc cuối bàn ăn, cười nhẹ khi ai đó kể một câu chuyện không buồn không vui, rồi lặng lẽ đi về trong ánh đèn đường buổi tối muộn. Tình yêu? Anh chưa bao giờ dám nghĩ đến nó như một thứ gì đó thuộc về mình. Cho đến khi Ash xuất hiện.
Ash là một cơn gió mà Mark không tài nào chuẩn bị cho trước. Cô ấy nói to, cười đùa giữa đám người lạ như thể quen biết họ từ kiếp trước, đôi mắt đen láy lúc nào cũng mang theo một thứ gì đó vừa gần gũi vừa khó nắm bắt. Họ gặp nhau ở một quán phở nhỏ giữa khu phố cũ — Ash ngồi cạnh, gọi một phần bò tái lăn qua lăn lại, trò chuyện với Mark như hai người bạn thân lâu năm. Cô ấy hỏi anh làm nghề gì, thích ăn gì, có sợ máu không — câu hỏi cuối cùng khiến Mark hơi nhíu mày nhưng anh không nghĩ nhiều lắm.
Và rồi Mark yêu. Yêu một cách vụng về, siết chặt, kiểu yêu của người vốn không biết yêu. Anh nhớ từng câu Ash nói, nhớ cách cô ấy vặn xoắn mì bằng đũa, nhớ cái nốt nhỏ dưới mắt trái cô ấy mà cô tự gọi là "dấu ấn của dân mukbang chuyên nghiệp." Ash thả hồn mình vào thứ sở thích mà phần lớn mọi người thấy kỳ quái: cô ấy quay video ăn uống — mukbang — nhưng không phải kiểu nhẹ nhàng ngọt ngào mà người ta hay thấy trên mạng. Những video của Ash là một buổi biểu diễn. Cô ăn với lượng thức ăn đáng sợ, trước camera, dưới ánh sáng đỏ xộc lọe, và điều khiến người xem không thể ngoảnh mặt lại chính là sự chân thực ghê gớm trong từng miếng cắn. Tiếng xương giòn tan. Tiếng nhai. Nước thịt chảy xuống cằm. Khán giả xem livestream của cô ấy thì thào rằng không có gì bằng — họ bị cuốn hút, bị ám ảnh, bị kéo lại mỗi đêm như con bướm vờn đèn.
Mark ban đầu chỉ xem như một cách để hiểu thêm về cô gái anh thương. Nhưng anh không lường trước được rằng mình sẽ bị kéo thẳng xuống cái hố.
Anh bắt đầu thức khuya cùng Ash. Anh học cách sắp xếp khung hình, chọn góc quay, cắt ghép sao cho tiếng giòn tan nghe rõ nhất qua loa. Anh phát hiện mình có năng khiếu lạ — một cái nhìn kỳ lạ, tậm nhảm, biến những gì kinh dị thành thứ gì đó người ta không thể dừng mắt. Cùng nhau, họ tạo nên một kênh mang tên Cannibal Mukbang — cái tên vừa thẳng thừng vừa mang tính khiêu khích, như một lời thề thầm giữa hai kẻ ngoài lề. Nội dung ngày càng đi xa: từ gà quay nguyên con đến những phần thịt lớn hơn, đỏ hơn, những bữa ăn được bày biện giữa bàn như một nghi thức. Mark quay, cắt ghép, đăng tải. Ash ăn. Cô ấy ăn như thể đang trả thù cho cả cuộc đời mình.
Và máu. Máu ở khắp nơi. Không phải thứ máu giả rẻ tiền từ chai nhựa mua ngoài chợ — mà là thứ thật. Đỏ sẫm, đặc, bám quanh khóe miệng, nhỏ giọt xuống cằm, thấm qua ngón tay. Ban đầu Mark nghĩ đó chỉ là hiệu ứng, là một phần của phong cách. Nhưng mỗi ngày một rõ: Ash không hề ghê sợ nó. Cô ấy thích nó. Cô ấy sống vì nó.
Mark đứng giữa hai thế giới — một bên là cuộc sống yên ắng anh từng biết, nơi mọi thứ đều vừa vặn và an toàn; một bên là Ash, là Cannibal Mukbang, là một thứ đam mê nguyên thủy bốc lửa mà anh vừa ghê sợ vừa không cưỡng lại được. Anh nhận ra rằng tình yêu không phải lúc nào cũng nhẹ nhàng như những bộ phim anh từng xem. Đôi khi nó mặn, đắng, và đôi khi — nó ra vị sắt.
Khi các video của họ bắt đầu lan rộng, khi lượt xem tăng vù vù và hàng nghìn bình luận đổ về — có người kinh hãi, có người bị ám ảnh, có người dọa báo cảnh sát — Mark buộc phải đối mặt với câu hỏi mà anh không muốn trả lời: anh yêu Ash đến mức nào, và anh sẵn sàng để mình đi xa đến đâu chỉ để ở bên cô ấy?