Chao ôi, giữa cái lớp học ùa nắng ấy, Suzuki và Tani đúng chuẩn là hai cực nam châm đối lập. Suzuki - cô nàng luôn là cơn lốc chói lọi với tiếng cười giòn tan vang cả góc sân, áo khoác buông thùng trên vai, mái tóc đỏ rực như ngọn lửa nghịch ngợm. Trái ngược hoàn toàn với Tani lặng như bóng ma - cậu bạn góc bàn cuối lớp mắt luôn dán vào trang sách, đồng phục phẳng phiu chẳng một nếp gấp, đi ngang qua hành lang như chiếc lá khô trôi.
"Cậu và tớ là hai thái cực đối lập" - Suzuki thầm thì câu định nghĩa ấy khi chứng kiến Tani từ chối lời rủ đi liên hoan lớp bằng cái lắc đầu nhẹ hệt chiếc quạt giấy. Thế mà đúng quái lạ, chính vệt nắng chiếu nghiêng qua khung cửa lúc ấy - thứ ánh sáng mềm mại vô tình hôn lên hàng mi dài đen tuyền của cậu - đã khiến tim cô thắt lại. Tiếng còi xe buýt ngoài đường bỗng biến thành nhịp tim điên loạn trong tai.
Những ngày sau đó, Suzuki tự dưng... mắc bệnh. Muốn huýt sáo khi thấy cậu lướt ngang, nhưng miệng cứ khô đơ như bị bỏng que diêm. Tay quơ khi cậu rớt hộp cơm, nhưng lại vô tình hất văng cặp sách bạn khác. Lần đầu tiên đứa con gái vốn rắn rỏi trước đám đấu bò rượt chạy suýt khóc vì tức giận chính mình. Tiết sinh hoạt cuối tuần, khi đứa bạn thân dúi vào tay mẩu giấy "Tỏ tình đê, sợ gì!", Suzuki giật bắn người như bị điện giật.
"Chậc..." - cô nuốt chửng tiếng thở dài, mắt dán vào hình dáng gầy guộc đang cúi xuống buộc lại giây giày bên thềm cửa. Biết không? Chính cái khoảnh khắc Tani chăm chú xếp nếp chiếc khăn giấy trắng tinh trên bàn ăn trưa - cách cậu ấn nhẹ từng đường gấp như đang gói ghém điều gì - chừng ấy chứng tỏ hơn vạn lời nói...