Bốn chữ “Cha Mẹ Chị và Em” như một câu thần chú, vừa đơn giản vừa nặng trĩu, được viết lên một tấm thiệp cũ kỹ gửi đến hai người con đã nhiều năm không chạm mặt. Họ về, không phải vì niềm vui, mà vì một mệnh lệnh nhẹ như gió mà nặng như chì từ ngôi nhà mình đã từng gọi là tổ ấm. Ngôi nhà ấy vẫn nguyên vẹn, nhưng không khí thì khác – lạnh lẽo, trang trọng, như một bảo tàng của quá khứ mà cha mẹ – những “người xây dựng” – vẫn ngày ngày bảo tồn một cách kiệm lời và xa cách.
Họ ngồi lại, bốn người xung quanh chiếc bàn gỗ đã sần sùi, như một phiên tòa lặng lẽ. Tiếng cười thoáng qua, gượng gạo, là phản xạ tucht với sự kiện “kỷ niệm”. Nhưng rồi, từng mảnh ký ức bị chôn vùi – tiếng trống trường cũ, mùi vị bánh mì mẹ nướng, cái tát đau điếng vì lỗi nhỏ – cứ thích thò ra từ những chi tiết tưởng chừng vô tri: cái ghế xưa, bức tranh trên tường, cả hɔm cà phê mẹ pha. Không ai muốn nhớ, nhưng não bộ lại lựa chọn đúng lúc đúng chỗ để nhắc nhở.
Trong căn phòng ấy, từng “mảnh ghép” gia đình – dù đã tách rời, đã lạc lõng ở những miền đời khác – buộc phải ùa về chung một khung cảnh. Có tiếng cười khô khốc, cũng có những giây im lặng dày đặc, đến mức nghe rõ cả hơi thở. Mỗi ánh mắt trao nhau không chỉ là sự thăm hỏi, mà còn là câu hỏi vò xé: “Sao mình lại trở thành con người như thế này?”. Họ lớn lên trong ngôi nhà ấy, nhưng dường như chưa từng thực sự hiểu nhau, cũng chưa từng thực sự hiểu chính mình trong vai trò “con”, “anh”, “chị”, “em” mà cha mẹ gán cho.
Jim Jarmusch – nhà làm phim ấy – chẳng cố gắng dàn xếp, giải quyết hay xây dựng một kết thúc viên mãn. Ông chỉ lặng lẽ đặt camera, như một người quan sát vô cảm, để chất liệu sống động nhất của sự “không hoàn hảo” trỗi dậy: sự cộng sinh giữa nỗi đau êm ái và những trò đùa cay nghiệt, giữa sự xa cách và nỗi khát khao được gần gũi. Mỗi diễn viên, từ ông già Tom Waits với cái nhìn u ám như chứa đựng cả một đời bão tố, tới Adam Driver với sự căng thẳng như sợi dây đàn chưa hạ, hay Mayim Bialik với nụ cười gượng gạo che đi bao năm im lặng, rồi đến sự hiện diện sang trọng mà đượm buồn của Charlotte Rampling và Cate Blanchett – họ đâu chỉ đóng vai. Họ chính là những mảnh đời thật, lạc lõng giữa chính mái nhà của mình, tạo nên một bức tranh gia đình đầy rạn nứt, méo mó, nhưng lại chân thực đến nao lòng. Bức tranh ấy không có màu sắc rực rỡ, chỉ có tông xám xịt của những điều chưa nói, những nỗi sầu chưa tan, và hy vọng mỏng manh rằng, dù có trễ, ta vẫn có thể bắt đầu nhìn nhau bằng chính đôi mắt của người em, người chị, người anh, người con.