Bối cảnh một thành phố nhỏ đảo chiều gió lạnh, Thành - gã diễn viên phim hài từng một thời khiến khán giả cười nghiêng ngả với vai "Cu Đậu" gã hề nông thôn - giờ chỉ còn là cái bóng vật vờ trong căn hộ cũ. Hôn nhân với Mai, vợ anh, đang rệu rã tựa sợi dây đàn cũ kỹ. Gã nảy ra ý tưởng dở khóc dở cười: dàn cảnh bắt cóc để anh lao ra cứu vợ, hòng hâm nóng tình cảm.
Trong cái rủi có cái xui bắt đầu từ khoảnh khắc Thành trang bị món đồ giả cầm như thật. Gã thuê thằng bạn diễn viên quèn đóng vai côn đồ, nào ngờ thằng bé sợ vợ đến mức nhờ ông chú từng ngồi tù thân quen giúp đỡ. Trận đánh ghen giữa thằng bạn và vợ nó xảy ra đúng lúc diễn trò, khiến kế hoạch đổ bể từ phút đầu. Người côn đồ thật nhận nhầm Mai là "tiểu tam", hùng hổ xông tới...
Chuyện đi xa hơn khi chủ nhà hàng hàng xóm - kẻ đang ngấm ngầm theo đuổi Mai - tưởng Thành bày trò hãm hại vợ để chiếm tài sản. Hắn lao vào ngăn cản với cây gậy baseball, vô tình đập trúng đầu tên côn đồ đang giằng co với Mai. Trong cái rủi có cái xui lại ám vào cái chết oan khuất ấy. Thành đứng hình, tay còn ghì chặt con dao đồ chơi nhựa mềm nhũn, giữa hiện trường kinh hoàng: kẻ chết thật, vợ gục ngất, tiếng còi cảnh sát réo gần...
Người diễn viên hết thời giờ phải đóng vai chính thảm hại nhất đời: kẻ giết người không chủ đích trong màn kịch giả mà anh tự viết ra để "cứu" hôn nhân tan vỡ. Cái giá của vở diễn tình cảm rẻ tiền ấy có lẽ là... những tháng ngày trong phòng giam, nơi tiếng cười khán giả hồi xưa sẽ ám ảnh anh như lời nguyền. Mai - sau khi tỉnh dậy - liệu có nhận ra đâu là kịch bản, đâu là sự thật? Hay cô sẽ trốn chạy khỏi tất thảy những sắp đặt đầy ngẫu hứng số phận của chồng mình?