Chàng Giữ Trẻ (Phần 1)
Góc văn phòng tầng 30 lạnh lẽo, Lan bấm điện thoại liên hồi – "Trời ơi, bảo mẫu lại nghỉ việc!". Sau ly cà phê đắng ngắt, cô cắn môi nhìn xuống biệt thự trống vắng nơi ba đứa con nhỏ đang lục tung cánh cửa. Giám đốc truyền thông 32 tuổi chưa bao giờ cảm thấy mình thảm hại đến thế.
Chiều hôm ấy, Lan lái xe bon bon về trang trại "Cánh Đồng Thơm" giữa cơn mưa rào. Bùn đất bắn tung tóe lên đôi giày cao gót hiệu Limited Edition. "Một ông chủ trang trại bất đắc dĩ giữ trẻ ư? Đúng là trò đùa!" – cô lẩm bẩm khi thấy bóng lưng anh chàng đang cúi xuống vườn rau, tay dính đầy đất.
Duy quay lại, nụ cười rạng rỡ làm lòa cả mảng tường gạch cũ kỹ. "Chị cần người trông bọn trẻ 24/7 phải không? Em nhận – nhưng phải theo cách của em". Hai bàn tay chai sần nắm chặt xe cút kít chở theo… ba chú dê con. Lan chỉ biết gật đầu trong ngỡ ngàng.
Tuần đầu tiên biệt thự nhà Lan náo loạn như bãi chiến trường. Đứa út 4 tuổi khóc thét khi Duy tắt máy iPad, đổi lại là trò rượt bắt gà ngoài vườn. Cậu lớn lớp 5 bị bắt ngồi học cách ấp trứng gà, lầm bầm: "Anh Duy bị điên!". Lan nghiến răng khi thấy lũ trẻ xách xô đầy giun đất về phòng khách sang trọng. "Thà để chúng xem TV còn hơn!" – cô gào lên trước bộ mặt điềm nhiên của Duy.
Nhưng rồi cơn bão cãi vã bùng nổ vào sáng thứ năm. Lan sốc khi thất con gái giữa lớp võ judo toàn các bé trai. "Con gái phải học đàn với ballet chứ?" – cô quắc mắt. Duy đặt tách trà mật ong nóng hổi xuống bàn, giọng trầm ấm: "Chị sợ con gái đấu vật bị trầy xước, hay sợ chính định kiến của mình?". Cửa kính văn phòng phản chiếu hình ảnh Lan – người phụ nữ vừa đòi bình đẳng giới trong hội thảo sáng nay, giờ đây lại run rẩy vì… một đôi găng tay boxing màu hồng.
Khi màn đêm buông, Lan bỗng thấy cảm giác kỳ lạ. Lần đầu tiên sau 5 năm ly hôn, cô ngồi ăn món bánh mì nướng phô mai do chính tay Duy làm – thứ đồ ăn vặt mà trước giờ cô cho là "phản dinh dưỡng". Tiếng cười giòn tan của lũ trẻ từ phòng Game Đo Kho Báu vang lên. "Định kiến giới tính ư?" – Lan khẽ cười, ngón tay xoay chiếc nhẫn cưới cũ. Ngoài hiên, bóng lưng Duy đang cặm cụi vá chiếc áo khoác đứa con trai lớn bị rách khi leo cây – đường kim mũi chỉ thẳng tắp khiến trái tim người đàn bà sắt đá chợt thắt lại…
Bình minh ngày thứ bảy, xe tải chở đầy bí ngô, sơn dương và… bộ dụng cụ làm vườn mini đỗ trước cổng. Duy nháy mắt với lũ trẻ đang reo hò: "Hôm nay ta sẽ trồng cà chua và sửa cái máy bay mô hình của thằng Kuệ!". Lan đứng nép sau rèm cửa, bất giác với tay chạm vào album ảnh gia đình đã bám bụi từ lâu. Cô không hay biết, nơi góc vườn, có đôi mắt nâu ấm áp đang lặng lẽ dõi theo cô – người đàn ông vẫn đêm đêm thức trắng thuộc lòng thời gian biểu đưa đón trẻ, công thức sữa hạt dinh dưỡng và… cả những khoảng lặng trong trái tim người phụ nữ mạnh mẽ ấy. Hóa ra bình yên đôi khi chỉ là tiếng chuông gió dưới mái hiên, nơi một người đàn ông thực sự hiểu "không có nghề nào cao quý hơn nghề yêu thương".
(Còn tiếp…)