Chi Bằng Gặp Nhau Một Lần
---
Kiếp thứ nhất: Máu và hoa trên chiến trường
Mùa đông năm ấy, tuyết rơi không ngừng ba ngày đêm trên vùng đất Tây Lăng.
Mộ Như Nhất nhớ rõ từng chi tiết của cái ngày đầu tiên gặp Lăng Kiêu. Nàng không phải người Tây Lăng, không phải công chúa, chỉ là một nữ y sư lang bạt khắp chốn, mang theo một bộ thuốc và đôi tay quen sờ vào vết thương. Nàng đã từng thề với chính mình rằng sẽ không bao giờ để lòng thương xót chi phối lý trí, nhưng khi nhìn thấy thằng bé mười ba tuổi nằm co ro giữa đống xác chết trên chiến trường, máu đông lại nửa người, mắt vẫn còn mở, ngơ ngác nhìn bầu trời xám xịt — nàng đã phá lời thề ấy.
Nàng kéo hắn ra khỏi đống thây. Tay nàng bị gai xương cắt rách, máu của hắn dính lên tay nàng, ấm rồi lạnh, lạnh rồi đông cứng. Hắn không khóc, không kêu, chỉ nắm chặt một thanh kiếm nhỏ trong tay, như thể đó là thứ duy nhất còn giữ hắn lại với thế giới này.
"Tên gì?" nàng hỏi.
"Lăng Kiêu."
"Không sợ chết?"
Hắn nhìn nàng, đôi mắt đen như hố sâu không đáy. "Sợ. Nhưng chết rồi thì ai sẽ nhớ đến cha mẹ ta?"
Nàng không trả lời. Nàng băng vết thương cho hắn, cho hắn uống thuốc, dẫn hắn đi qua cánh rừng tuyết phủ trắng xóa. Trên đường đi, nàng dạy hắn cách phân biệt các loại thảo dược, cách cầm máu bằng lá cây, cách tìm nước sông dưới lớp băng dày. Hắn học nhanh, nhanh đến mức nàng phải giấu một số bí quyết, vì sợ hắn dùng chúng để giết người thay vì cứu người.
Họ ở bên nhau bốn mươi chín ngày.
Bốn mươi chín ngày ngắn ngủi như một giấc mơ giữa đêm đông. Nàng biết hắn là con trai của tướng quân Đông Thanh, biết hắn đang bị truy sát, biết hắn sẽ phải trở về một ngày nào đó. Nhưng nàng không biết rằng ngày ấy đến nhanh đến vậy.
Ngày thứ năm mươi, một đội kỵ binh áo đen xuất hiện ở chân đồi. Lăng Kiêu đứng dậy, rửa sạch bùn đất trên mặt, thẳng lưng, và trở lại là hoàng tử mà nàng chưa bao giờ thực sự hiểu.
"Ta phải đi," hắn nói.
"Ta biết."
"Ta sẽ quay lại tìm ngươi."
Nàng cười, cười nhẹ như gió thoảng. "Đừng. Ngươi đi rồi đừng quay lại. Ta không phải người ngươi nên tìm."
Hắn không nói gì thêm. Hắn lên ngựa, phóng vào rừng, không ngoái lại. Nàng đứng đó cho đến khi bóng hắn khuất sau tuyết, rồi nàng ngồi xuống, khóc. Nàng không khóc vì mất đi ai, mà khóc vì nàng biết — từ giờ, hắn sẽ trở thành một người khác. Và người khác ấy, nàng không muốn gặp lại.
---
Năm năm sau, Lăng Kiêu trở thành Thái tử Đông Thanh.
Hắn đã làm được điều mà cha mắng hắn không bao giờ làm nổi. Hắn dẫn quân đánh chiếm Tây Lăng, phá tan thành trì, giết chết vua Tây Lăng trên ngai vàng, bắt sống hoàng hậu và các công chúa. Hắn đứng giữa điện trung thiên, máu nhỏ giọt từ lưỡi kiếm xuống nền đá cẩm thạch, và hắn nhìn thấy — giữa đám tù binh, có một gương mặt quen thuộc.
Mộ Như Nhất.
Nàng không phải công chúa. Nàng chỉ là nữ y sư được triệu vào cung để chăm sóc hoàng gia. Nhưng nàng đã ở đó, trong cung Tây Lăng, khi hắn tấn công. Nàng đã cố cứu bệnh nhân, cố băng bó cho binh lính bị thương, cố giữ cho mình sống sót giữa biển lửa. Và giờ, nàng đứng trước mặt hắn, tóc rối bù, áo dính máu, mắt vẫn sáng như ngày nàng kéo hắn ra khỏi đống xác.
Hắn nhận ra nàng ngay lập tức.
"Ngươi..."
"Thái tử Đông Thanh," nàng gật đầu, giọng bình thản như gọi tên một người lạ. "Chúc mừng ngài đã thành công."
Hắn bước tới một bước. "Ngươi ở đây từ bao giờ? Tại sao không tìm ta?"
"Tìm ngài để làm gì?" nàng hỏi. "Để xin thưởng vì đã cứu mạng ngài năm năm trước? Hay để nhắc nhở ngài rằng ngài vừa giết chết hàng ngàn người vô tội?"
Im lặng.
Hắn quay đi. Hắn ra lệnh thả tất cả tù binh, trừ hoàng hậu và các công chúa. Nàng nằm trong số những người được thả. Nhưng trước khi đi, nàng quay lại nhìn hắn một lần cuối.
"Ngươi hứa sẽ quay lại tìm ta," nàng nói. "Ngươi đã quay lại rồi. Nhưng ngươi quay lại mang theo máu của cả một vương quốc."
Hắn không đáp.
---
Kiếp thứ hai: Hồn ma và cỏ Vong Tình
Mộ Như Nhất không chết.
Nàng giả chết.
Đêm đó, nàng tự thiêu phòng mình, để lại xác chết không nhận ra được trong đám cháy. Rồi nàng biến mất, như chưa từng tồn tại. Nàng đi khắp nơi, lấy tên khác, mặt khác, thậm chí giọng nói cũng khác. Nàng học phép thuật cổ xưa từ một bà lão ở vùng đất phương Bắc, học cách thay đổi hình dạng, cách điều khiển hồn phách, cách khiến người ta tin rằng nàng là ma.
Và nàng quay lại Đông Thanh.
Nàng quay lại không phải vì thù hận, mà vì nàng phải biết — Lăng Kiêu đã trở thành ai. Hắn có còn là thằng bé mười ba tuổi nằm giữa đống xác, hay đã hoàn toàn biến mất trong vị trí Thái tử?
Nàng lấy tên mới: Hồn Phi. Nàng xuất hiện ở những nơi tăm tối nhất của kinh thành, nơi mà người ta kể rằng có hồn ma lang thang. Nàng kể chuyện, nàng bói toán, nàng chữa bệnh cho người nghèo. Dần dần, tin đồn về "Hồn Phi" lan ra khắp Đông Thanh. Người ta nói nàng là linh hồn của một nữ y sư bị giết trong cuộc chiến Tây Lăng, nàng quay vì báo thù.
Lăng Kiêu nghe tin nàng.
Hắn không tin. Hắn đã kiểm tra xác trong đám cháy, đã xác nhận rằng Mộ Như Nhất đã chết. Nhưng mỗi đêm, hắn mơ thấy nàng. Nàng đứng trong tuyết, tay cầm bộ thuốc, nhìn hắn bằng đôi mắt không oán hận, không buồn, chỉ là nhìn — như thể nàng đang chờ hắn giải thích.
Hắn bắt đầu uống cỏ Vong Tình.
Cỏ Vong Tình là một loại thảo dược hiếm, mọc trên vách núi cao nhất của Đông Thanh. Người ta nói nếu nhai lá cỏ này, sẽ thấy hồn người đã khuất. Nhưng cỏ này độc, nó ăn mòn trí nhớ, làm cho người ta mụ mị, u mê, không phân biệt được thực và ảo. Hắn biết điều đó. Hắn vẫn uống.
Mỗi lần nhai cỏ Vong Tình, hắn thấy nàng. Nàng ngồi bên cạnh hắn, tay vuốt tóc hắn, giọng nói nhẹ như ngày xưa. "Ngươi đang tự hủy hoại mình," nàng nói. "Đừng uống nữa."
"Ngươi không có thật," hắn đáp.
"Nếu ta không có thật, tại sao ngươi sợ?"
Hắn không trả lời. Hắn uống thêm một ngụm.
Dần dần, hắn không còn phân biệt được ngày và đêm. Hắn thấy nàng ở khắp nơi — trong điện trung thiên, trong vườn hoa, trong bóng tối của cung điện. Hắn nói chuyện với nàng, cãi nhau với nàng, thậm chí cười cùng nàng. Triều thần bắt đầu lo lắng. Thái tử Đông Thanh đang mất trí.
Nhưng sự thật là, hắn không mất trí. Hắn chỉ đang chọn cách sống trong một thế giới mà nàng còn ở đó, dù chỉ là ảo ảnh.
---
Trong khi đó, Hồn Phi — Mộ Như Nhất — đang âm thầm thực hiện kế hoạch của mình.
Nàng không muốn giết Lăng Kiêu. Nàng muốn hắn sống, sống trong nỗi đau, sống trong sự mất mát, sống với bóng ma của những gì hắn đã làm. Nàng muốn hắn hiểu rằng chiến thắng không có nghĩa là gì nếu hắn đã mất đi tất cả những gì đáng giữ.
Nàng bắt đầu tác động vào triều chính. Nàng dùng danh nghĩa Hồn Phi để tiếp cận các quan lại, khiến họ nghi ngờ Thái tử, khiến họ bắt đầu tìm kiếm sự thật đằng sau những quyết định kỳ lạ của hắn. Nàng đẩy hắn vào thế bất lợi, buộc hắn phải đối mặt với kẻ thù từ bên trong.
Và rồi, một đêm, nàng đến gặp hắn.
Nàng không còn giả dạng. Nàng đứng trước mặt hắn với khuôn mặt thật, với đôi mắt mà hắn đã nhìn thấy trong mơ hàng trăm đêm. Hắn đang ngồi trên ngai, tay nắm chặt một nắm cỏ Vong Tình, mắt đỏ ngầu.
"Ngươi..." hắn thì thầm.
"Ta không chết," nàng nói. "Ta giả chết. Ta giả làm hồn ma. Và giờ ta đứng trước mặt ngươi, không phải để báo thù, mà để hỏi ngươi một câu."
"Câu gì?"
"Tại sao ngươi bắt tay với kẻ thù? Tại sao ngươi quay về nhuốm máu ngày thành thân? Ngươi biết rằng ngươi đang đẩy ta vào thế đối đầu, ngươi vẫn làm?"
Hắn nhìn nàng, và trong đôi mắt mụ mị ấy, nàng thấy một nỗi đau mà nàng chưa từng thấy trước đây.
"Vì ta sợ," hắn nói. "Ta sợ nếu không làm vậy, ta sẽ quay về tìm ngươi. Và nếu ta quay về tìm ngươi, ta sẽ không bao giờ rời đi được nữa."
Nàng đứng im. Gió thổi qua cửa sổ, mang theo mùi cỏ Vong Tình đắng chát.
"Ngươi ngu ngốc," nàng nói, giọng run.
"Ta biết."
---
Kiếp thứ ba: Ba vở kịch, cùng một người
Số phận không cho phọ họ dừng lại ở đó.
Lăng Kiêu bị phế truất ngôi Thái tử. Anh trai hắn — Lăng Khiêm, một người mà hắn từng tin tưởng tuyệt đối — đã bắt tay với kẻ thù, phản bội hắn, đẩy hắn xuống vực sâu. Hắn mất tất cả: ngôi vị, quyền lực, thậm chí cả danh tính. Hắn trở thành một kẻ lang thang, một kẻ bị ruồng bỏ, một kẻ mà triều đình muốn xóa sổ khỏi lịch sử.
Mộ Như Nhất có thể bỏ đi. Nàng có thể quên hắn, sống cuộc đời mới, không còn liên quan đến máu và nước mắt. Nhưng nàng không làm vậy.
Nàng tìm hắn.
Hắn đang nằm trong một quán rượu tồi tàn ở ngoại thành, say mèm, tóc rối, áo rách. Nàng kéo hắn dậy, lau mặt hắn, cho hắn uống nước. Hắn nhìn nàng, mờ mắt, không chắc đây là thật hay ảo.
"Ngươi lại đến," hắn nói. "Lần này ngươi có thật không?"
"Ta luôn thật," nàng đáp. "Chính ngươi mới là người sống trong ảo."
Hắn cười, cười đến khóc. "Ta đã mất tất cả."
"Ta biết."
"Vậy ngươi còn ở đây làm gì?"
Nàng nhìn hắn, và trong đôi mắt nàng, hắn thấy thứ gì đó mà hắn đã tìm kiếm suốt đời — không phải thương hận, không phải oán giận, mà là sự chấp nhận. Nàng chấp nhận hắn, với tất cả những gì hắn đã làm, với tất cả những gì hắn đã mất.
"Vì ba kiếp này," nàng nói, "dù là duyên hay nợ, dù là yêu hay hận, ta đã diễn cùng ngươi. Và ta không muốn đổi diễn viên giữa chừng."
Hắn không nói gì. Hắn chỉ nắm lấy tay nàng, nắm chặt, như thể sợ nàng sẽ biến mất.
---
Nhưng số phận chưa chịu tha cho họ.
Lăng Khiêm không dừng lại ở việc phế truất hắn. Hắn muốn Lăng Kiêu chết. Hắn cử sát thủ, hắn giăng bẫy, hắn dùng mọi cách để xóa sổ người anh trai mình. Và trong một trận mai phục, Mộ Như Nhất đứng trước mặt Lăng Kiêu, nhận lấy một nhát dao dành cho hắn.
Nàng ngã xuống.
Máu nàng đỏ, nóng, rơi lên tay hắn. Hắn ôm nàng, hét lên, gọi tên nàng, cố băng vết thương nhưng tay hắn run quá mạnh. Nàng nhìn hắn, mỉm cười.
"Lần đầu tiên gặp ngươi," nàng thì thầm, "ngươi nằm giữa đống xác, máu đông nửa ngươi. Ta tưởng ngươi sẽ chết. Nhưng ngươi không chết. Ngươi sống, và ngươi trở thành Thái tử, và ngươi giết hàng ngàn người, và ngươi uống cỏ Vong Tình để thấy ta trong mơ. Ngươi ngu ngốc."
"Đừng nói nữa," hắn nói, nước mắt rơi lên mặt nàng. "Đừng nói nữa. Ta sẽ cứu ngươi. Ta sẽ tìm thuốc. Ta sẽ—"
"Không cần," nàng nói. "Ta đã sống đủ rồi. Ba kiếp này, ta đã thấy ngươi trong mọi hình dạng — đứa trẻ, hoàng tử, kẻ bị ruồng bỏ. Và ta vẫn ở đây. Ngươi biết tại sao không?"
"Tại sao?"
"Vì chi bằng gặp nhau một lần, còn hơn không gặp bao giờ. Dù gặp nhau để yêu, để hận, để đau — vẫn hơn là sống cả đời trong sự trống rỗng."
Nàng nhắm mắt.
Hắn ôm nàng, và lần đầu tiên trong đời, Lăng Kiêu — Thái tử Đông Thanh, kẻ đã giết hàng ngàn người, kẻ đã uống cỏ Vong Tình để sống trong ảo — khóc như một đứa trẻ.
---
Vĩ thanh
Nhiều năm sau, người ta kể rằng ở vùng đất phương Bắc, có một người đàn ông sống một mình trên núi. Hắn trồng cỏ Vong Tình, nhưng không uống. Hắn chỉ ngồi bên cạnh những luống cỏ, nhìn lên trời, và nói chuyện với một người không có thật.
Người ta cũng kể rằng, đôi khi, nếu đứng đủ lâu bên cạnh hắn, sẽ nghe thấy một giọng nữ cười khẽ trong gió.
Nhưng đó chỉ là chuyện kể.
Hay không ai biết được.
Ba kiếp dây dưa, ba vở kịch, cùng một người. Duyên hay nợ, yêu hay hận — đến cuối cùng, cũng chỉ là câu chuyện của hai con người đã gặp nhau một lần, và không bao giờ thực sự rời xa nhau.
Chi bằng gặp nhau một lần.
Dù chỉ một lần.
Dù chỉ để đau.