Đó chỉ là một ngày bình thường khác ở thị trấn nhỏ Hamlin — nằm nép mình bên bờ sông chảy qua rừng sồi, dân số chưa đầy 1500 người, sáng nào cũng thế: 7 giờ tiệm tạp hóa của ông Ba mở cửa, 8 giờ trẻ con đeo ba lô đi học, 12 giờ dân làng tụ tập ở quán cà phê cũ kỹ của bà Lan để ăn bánh mì thịt nóng hổi. Hôm đó thứ Ba, trời nắng nhẹ, Linda Wetherly đang sắp xếp lọ thuốc huyết áp ở tiệm thuốc tây của gia đình, chồng cô là Dave đang nằm dưới gầm chiếc xe tải cũ của nông dân Jones ở gara cơ khí, đứa con trai 17 tuổi Sam ngồi ở thư viện thị trấn ôn thi đại học, đứa con gái nhỏ Lily ngồi vẽ phấn màu hình hoa hồng trên vỉa hè trước quán cà phê, con thỏ bông cũ kỹ ôm chặt bên cạnh.
Bất ngờ, còi báo động của thị trấn vang lên. Cái còi sắt treo trên trụ điện gần quảng trường chỉ hú mỗi tháng một lần để thử nghiệm, chưa bao giờ kéo dài tiếng rú the thé như thế. Tivi ở quán cà phê đang chiếu phim tình cảm chiều mưa bỗng cắt sóng, màn hình chuyển sang màu xám rồi hiện lên dòng chữ "PHÁT SÓNG KHẨN CẤP". Người dẫn chương trình mặt tái mét, giọng run rẩy báo tin: Một loạt đầu đạn hạt nhân đã được thả xuống dọc theo bờ biển phía Đông, New York, Washington D.C. đã bị trúng đạn trực tiếp, sau đó tin tức cụ thể hơn xác nhận California cũng bị tấn công, Los Angeles, San Francisco đều nằm trong tầm ngắm. Tín hiệu bị nhiễu nặng, màn hình tivi nhấp nháy rồi tắt ngấm.
Tin tức lan truyền nhanh như cháy rừng. Người ta chạy ra đường, hét lên gọi tên người thân, đập cửa nhà hàng xóm xin gọi điện thoại. Linda vội khóa tiệm thuốc, lấy hết lọ thuốc i-ốt kali trong kho dự phòng, chạy băng qua đường đón Lily. Dave phóng xe máy đến, quần áo dính đầy dầu mỡ, hét lên rằng đài phát thanh ở gara nói đám mây phóng xạ từ California đang trôi về phía đông nhanh hơn dự kiến, gió mang theo tro bụi và mùi khét của nhựa cháy.
Chỉ vài giờ sau, hậu quả tàn khốc bắt đầu hiện rõ. Bầu trời Hamlin chuyển sang màu xám xịt, có mùi ozone gắt và nhựa cháy. Ông Trần, người hàng xóm già sống ở cuối đường vốn đang tưới hoa hồng ngoài sân, đột nhiên ho ra máu, mặt đỏ bừng, loạng choạng đến tiệm thuốc nhờ Linda giúp. Linda cho ông uống i-ốt nhưng không có tác dụng, ông ngã xuống vỉa hè, mũi bắt đầu chảy máu đen. Trẻ con trong thị trấn cũng bắt đầu bị phát ban đỏ như bỏng, chảy máu cam liên tục, y tá Sarah lập trạm sơ cứu ở hội trường thị trấn nhưng thuốc men không đủ, ngày càng nhiều người nhiễm độc phóng xạ nằm la liệt trên vỉa hè.
Gia đình Wetherly cố gắng sống sót. Dave dẫn cả nhà xuống tầng hầm, nơi anh đã gia cố sau trận động đất năm 2022. Trên kệ gỗ cũ, anh lấy ra hộp thiếc rỉ sét, bên trong có cuốn Chúc thư của ông nội mình viết từ thời Chiến tranh Lạnh — cuốn sổ tay viết tay đầy các chỉ dẫn sinh tồn: cách bịt kín khe cửa sổ bằng băng dính hai mặt, cách lọc nước bằng than củi và vải bông, liều lượng i-ốt cho trẻ em. Họ có đủ đồ hộp, nước ngọt và thuốc men từ tiệm thuốc của Linda. Lily bắt đầu chảy máu cam, Linda nghiền viên i-ốt cho con uống, nói dối là vitamin để con không sợ. Sam đi lại không yên, cố gắng gọi điện cho bạn gái ở Sacramento nhưng không có sóng. Dave im lặng lau khẩu súng săn, thứ anh chưa chạm vào từ khi từ Afghanistan về.
Ngoài đường, tiếng còi xe cứu thương, tiếng người hét lên, tiếng kính vỡ vang lên không ngớt. Gia đình Wetherly ngồi quây quần quanh chiếc đèn pin pin, đọc lại cuốn Chúc thư đã ố vàng vì thời gian, hy vọng sẽ trụ được qua đêm giữa thảm họa chưa từng có này.