Chuyện Chăn Gối: Sự Vỡ Đổ Của ranh Giới Hai phụ nữ và một người đàn ông ngồi dọt cạnh nhau trong một phòng trên phố Unter den Linden, những tấm giấy script cũ kẽt vụn vưng trên bàn. Phim họ đang diễn tập không có tựa đề, không có nhà sản xuất, chỉ có một ý tưởng mờ mị: một câu chuyện tình yêu và tình dục giữa một nghệ sĩ trẻ, một luật sư bảo vệ quyền sinh sắt, và một chủ doanh nghiệp đa quốc gia. Nhưng điều gì đó đang xảy ra ngày càng trở nên khác biệt giữa trang ký ức và thực tế. Lena, người đảm nhiệm vai chính, lặp đi lặp lại câu thoại của nhân vật cô đang chơi. Tiếng cô đang khẽ nức nẻ, rồi suddenly nhường cho một tiếng cười đầy động lực. "Tình yêu không phải là điều chúng ta chọn," cô nói, ánh mắt nhìn vào Marcus – người đàn ông thứ ba – rồi rung lên một nụ cười há tang. "Nó là thứ chúng ta bị ám vị, bị kéo vào." Marcus cố gắng duy trì nét trỏ trên phân cách giữa diễn xuất và cuộc sống, nhưng tiếng Lena vang lên như thể cô đang thực sự kể với anh về một cuộc chia tay tại Berlin đông vui năm ngoái, khi cả hai người đó đều đang ở lại trong phòng hát của một quán cà phê ven sông Spree. Sarah, người thứ ba, im lặng ghi lại mọi cử động bằng điện thoại. Cô là một phương tiện quay phim cá nhân, luôn ở đó khi bất kỳ ai cũng có thể mất kiểm soát. "Đừng làm mất bình tĩnh," cô nói với Lena, nhưng tiếng nói xuất phát từ trong tim cô, không phải từ lời nói trên môi. Sarah tôi mỡ về một cuộc gặp riêng với một luật sư đã từng giúp cô bảo vệ một trường hợp thiệt hại tâm trí – câu chuyện mà cô vẫn chưa bao giờ hoàn chỉnh vào bức màn. Berlin ngày ấy có nhưng làn sóng người ta đổ về, tìm kiếm sự giải tỏa trong những đêm không đêm, những bữa tiệc ở Kreuzberg và Neukölln. Nhưng pháp luật – hay đúng hơn, sự luân hồi của các quyền lobi tại chỗ – đang dần đắp đổ xung quanh những vấp ngã mà những câu chuyện như thế đang nảy mình. Cả phòng trên phố Unter den Linden, với những tấm thiệp mời đến những bữa tiệc không tên và những bức tường được vẽ nét xanh của những người không muốn nhớ, giờ đây đang trở thành bằng chứng của một hành động mà hai phụ nữ và một người đàn ông chưa bao giờ thực sự thực hiện. Nhưng ở đâu có những câu chuyện, cũng sẽ có những lời hứa bị vỡ. Và Berlin – thủ đô của sự phức tạp – vẫn chờ, như một bức màn kính mỏng mẇng, để lại những bóng dáng đang chạy thoát khỏi ánh truyền hình.