CHUYỆN KINH HOÀNG (Phần 3)
Đẩy cánh cửa bệnh viện Tâm thần New Hyde, Pepper không bước vào một cơ sở y tế. Anh bước vào một cơn ác mộng có bức tường vữa và sắt thép. Từ Queens quen thuộc, nơi tiếng còi xe và mùi thức đường quen thuộc, anh bị ném vào một thế giới bị cắt đứt – một cái hộp thép lạnh lùng ở ngoại ô New York, nơi ánh sáng mặt trời như thể không thể thấm vào được. Không chỉ là một sai lầm nhầm lẫn khủng khiếp; đó là một cái bẫy được thiết kế để nuốt chửng linh hồn anh.
Ban đầu, sự hoảng loạn chỉ đơn thuần là nỗi sợ hãi bủa vây trong căn phòng giam cứng cáp, tiếng leng keng của chiếc khóa to lớn khi giam anh lại như tiếng chuông than báo tử. Những bệnh nhân khác, với những ánh mắt trống rỗng, những cử động vũ phu, những tiếng thì thầm vô nghĩa và tiếng cười đột ngột sắc lạnh, không giúp gì ngoài việc báo hiệu sự điên rồ của nơi này. Họ giam em lại vì em la hét ở bệnh viện? – cái ý nghĩ lạnh lẽo này cào xé đầu óc Pepper. Nhưng rồi, sự tò mò ban đầu, tuy nguội lạnh đi, đã nảy mầm trong tâm trạng tuyệt vọng. Nếu bức tường này giữ mình lại, thì ở bên kia nó là gì?
Chính lúc Pepper bắt đầu đếm những vết nứt trên tường bằng ánh mắt đầy căm phẫn, thì anh nhìn thấy nó. Đó không chỉ là một bóng tối trong góc tối, không chỉ là một cái bóng di chuyển ra lòe sáng. Đó là một sự hiện diện khác biệt. Một nhân viên y tế, bác sĩ hay trợ lý, không rõ, mặc một bộ đồng phục trắng tinh, nhưng đôi mắt đen láy, sâu thẳm và lạnh lẽo như hầm băng, luôn lấp lánh với một thứ ánh sáng thối rữa. Anh ta không nói, chỉ quan sát. Quan sát như một thợ săn nhìn con mồi, với một kiên nhẫn vô tận và một sự thỏa mãn đáng sợ khi thấy sự hỗn loạn lây lan. Những bác sĩ kia, những người bị ám ảnh bởi những phương pháp điều trị tàn nhẫn những năm 70, giờ đây lại tôn thờ kẻ thờ lạy sự hỗn loạn – họ giống như những tu sĩ hèn nhát trong một giáo đoàn của sự điên rồ.
Pepper nghe thấy những giọng thì thầm không dứt: "Anh ấy biết. Anh ấy nhìn thấy." Không phải từ bệnh nhân. Từ những kẻ bị coi là điên, lại phát ra những lời đầy mật mã, những cảnh báo bí mật. Anh bắt đầu nhận ra sự thống trị của nơi này không chỉ đến từ những cán bộ và những kỷ luật thép. Nó đến từ một thứ gì đó nguồn cội hơn, một thứ được che giấu trong lớp vôi mục nát và ẩm mốc của chính những bức tường bệnh viện. Một thứ mà một số bệnh nhân gọi bằng những cái tên run rẩy: "Người Quản ngục" hay "Vị Thần Xám".
Nhưng thứ kinh hoàng nhất, thứ khiến da đầu tê dậy, là khi cảm thấy nó không chỉ bên ngoài. Trong những giây phút tĩnh mịch nhất, trong những giọt mồ hôi lạnh chạy dài sống lưng, Pepper nhận ra một sự hiện diện thứ hai bên trong. Nó không phải là ảo ảnh. Nó là một cái bóng chạy dọc theo dây thần kinh của anh, một luồn dao lạnh lẽo trong dòng máu, một tiếng thì thầm độc địa nằm sâu trong khối óc đang vỡ tan. Con quỷ không chỉ trú ngụ trong những hầm ngầm tối tăm của New Hyde. Nó đã bắt đầu làm tổ ngay trong lồng ngực của Pepper. Sự thật đáng sợ nhất không nằm ở những bí mật của bệnh viện – mà nằm ở cách bệnh viện đang bắt đầu tái tạo anh. Mỗi tiếng cười ra tiếng trong phòng chờ, mỗi cơn giận dữ dồn nén đẩy anh đến đỉnh điểm, mỗi giọt nước mắt cay đắng rơi – tất cả đều như những giọt nước nhỏ vào miệng của một con quỷ đang đói khát. New Hyde không chỉ giam giữ anh; nó đang nuôi dưỡng những quỷ dữ bên trong anh, và Pepper không chắc liệu anh còn đủ thời gian để thoát ra trước khi thứ tồi tệ nhất trỗi dậy để thay thế hoàn toàn con người anh.