Tước hiệu Hoàng Tử Lưu Đày vốn là lời chế nhạo mà triều đình kinh thành dành riêng cho Roland Wimbledon – đứa con trai thứ tư của Đức Vua, bị tước bỏ mọi quyền kế vị, đày ải đến Biên Thùy trấn, cái thị trấn nằm chơ vơ sát rìa lãnh thổ, nơi quái vật từ Mặt Trăng Quỷ thỉnh thoảng tràn về cắn xé thần dân, nơi Giáo hội Hermes tự do thiêu sống những phù thủy bị kết tội mà chẳng ai dám lên tiếng phản đối. Roland không phải người bản địa của cái thế giới Trung Cổ đầy rẫy hiểm nguy này. Linh hồn anh vốn là một kỹ sư cơ khí ở thế kỷ 21, chết vì tai nạn xưởng cháy, khi mở mắt ra thì đã nằm trong thân xác gã hoàng tử vô dụng, lười biếng, vừa lên ngôi lãnh chúa Biên Thùy trấn được đúng ba ngày. Gã hoàng tử cũ định đứng nhìn lễ hành quyết phù thủy Anna – cô gái 15 tuổi có thể điều khiển lửa đốt chảy kim loại đến độ chính xác từng milimet – thì Roland đã đứng ra can thiệp, ra lệnh giải tán đám đông, đưa Anna về dinh thự bảo vệ. Đó là lần đầu tiên cái danh xưng Hoàng Tử Lưu Đày của anh bị người dân nhìn bằng ánh mắt khác, chứ không còn là sự khinh bỉ dành cho kẻ thua cuộc. Không lâu sau, anh lần theo dấu vết của những người tị nạn, tìm thấy Nana Pine – cô bé phù thủy chữa lành đang giấu mình trong hang núi gần thị trấn, vừa thoát khỏi cuộc truy sát của thánh kỵ Giáo hội. Anh không cứu họ vì biết trước năng lực hiếm có của họ sẽ có ích, mà đơn giản là không chịu nổi cảnh người vô tội bị trói trên giàn thiêu chỉ vì dị biệt. Nhưng đúng là sức mạnh của Anna và Nana đã trở thành chìa khóa để anh thực hiện những ý tưởng từ kiếp trước, vốn chẳng thể làm được nếu chỉ dùng tài nguyên thô sơ của thời đại này. Với tư cách Hoàng Tử Lưu Đày, Roland chẳng có gì ngoài mảnh đất nghèo nàn, đói rách này và lòng trung thành của một nhúm binh lính cũ từng bị kinh thành bỏ rơi. Không thể trông chờ viện trợ lương thực, vũ khí từ triều đình, cũng chẳng thể quay về kinh thành tranh quyền đoạt vị với các huynh đệ – những kẻ từng nhiều lần gửi thích khách đến ám sát anh – anh đành đem kiến thức kỹ thuật hiện đại kết hợp với ma thuật phù thủy để tự xoay sở. Anna giúp anh luyện ra thép thanh đúng tiêu chuẩn, thay vì sắt rèn thô sơ dễ gãy, từ đó chế tạo ra súng trường nạp đạn phía sau, đại bác hơi nước có sức công phá chưa từng có. Nana chữa lành cho hàng trăm người dân mắc bệnh dịch, cứu sống công nhân bị tai nạn khi xây dựng cỗ động cơ hơi nước đầu tiên tại Biên Thùy trấn – cỗ máy thay thế hàng trăm con người kéo dây, vận hành toàn bộ xưởng dệt, xưởng vũ khí, kéo nước tưới đồng ruộng, thay đổi hoàn toàn diện mạo tan hoang của thị trấn sau chỉ một năm. Nhưng bình yên không kéo dài. Mặt Trăng Quỷ – cái mặt trăng đỏ quạch, to bằng gấp đôi mặt trăng thường, cứ mỗi vài thập kỷ lại trỗi dậy, đem theo đám hạ quỷ hung hãn tràn xuống phá hủy mọi thứ. Giáo hội lại nhân cơ hội này điều động hàng vạn quân đội, vừa rao giảng về việc "diệt quỷ cứu thế", vừa tìm cách tiêu diệt triệt để những phù thủy đang tập trung tại Biên Thùy trấn. Ở kinh thành, đại hoàng tử, nhị hoàng tử đang âm mưu điều động quân đội tấn công biên giới, sợ rằng cái danh Hoàng Tử Lưu Đày đang ngày càng có uy tín, thu phục lòng dân, có thể quay về lật đổ ngai vàng của họ. Ngay cả em trai ruột của Roland – kẻ từng được anh tin tưởng giao quản lý hậu cần – cũng ngầm liên kết với Giáo hội, định hạ độc anh trong bữa tiệc mừng thu hoạch. Roland hiểu rằng vũ khí và động cơ hơi nước chỉ có thể bảo vệ thần dân trước quái vật, chứ không thể phá bỏ hệ thống thối nát đang bóp nghẹt cả thế giới. Anh khởi xướng một cuộc cách mạng toàn diện: xóa bỏ chế độ nô lệ, cho phép phù thủy gia nhập quân đội, xây dựng hệ thống giáo dục dựa trên khoa học thay vì giáo điều mê tín của Giáo hội, chế tạo tàu hơi nước để kết nối các vùng lãnh thổ chia cắt. Cuộc cách mạng này không chỉ để chống lại đợt trỗi dậy của Mặt Trăng Quỷ, mà còn để đập tan sự thống trị hàng trăm năm của Giáo hội, phá bỏ những âm mưu đen tối của hoàng gia, xây dựng một thế giới mới nơi ma thuật và công nghệ cùng tồn tại, nơi không còn ai phải bị lưu đày chỉ vì xuất thân, hay bị thiêu sống chỉ vì mang năng lực khác biệt. Còn cái danh xưng Hoàng Tử Lưu Đày ấy, chẳng còn là lời chế nhạo nữa. Giờ đây, với hàng vạn thần dân Biên Thùy trấn, đó là tước hiệu của vị cứu tinh, của người dẫn dắt họ thoát khỏi bóng tối.