Con Đường Hành Y Chương 1: Trở Về Giang Thành Mưa đổ xuống Giang Thành đêm nay dày đặc như những sợi chỉ xám xé lòng người. Ánh đèn dầu hắt ra từ các tòa lầu lớn nhỏ trong thành phản chiếu trên mặt đường ướt, tạo thành những vệt sáng lấp lánh như thủy tinh vỡ. Dương Vân Phàm đứng trước cổng Giang Thành, áo khoác đen ướt sũng, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào nơi mà mười hai năm trước đã thay đổi cả cuộc đời anh. Mười hai năm. Đủ để một đứa trẻ biến thành người lớn. Đủ để một gia tộc bị xóa sổ khỏi bản đồ Huyền Y Hội. Đủ để một kẻ mất trí nhớ quên đi mọi thứ, nhưng không thể quên được cảm giác đau đớn sâu trong xương tủy. "Về rồi," Dương Vân Phàm thì thầm, nắm chặt tay. Anh bước qua cổng thành, mỗi bước chân nặng trĩu như mang theo cả một thời quá khứ không thể nói thành lời. Giang Thành vẫn như xưa — những con phố rộng, các gia tộc tranh giành ảnh hưởng, và Huyền Y Hội đứng trên đỉnh tháp quyền lực, vừa che mắt làm ngơ trước những âm mưu trong bóng tối. Dương Vân Phàm không phải kẻ ngu ngốc. Anh biết mình đang bước vào một chiến trường không khói lửa nhưng nguy hiểm hơn bất kỳ trận đánh nào. Nhưng anh đã chuẩn bị từ lâu. Mười hai năm lang thang bên ngoài, học nghệ, rèn luyện, tìm từng mảnh ghép về quá khứ — tất cả đều dẫn đến một mục đích duy nhất. Tìm ra kẻ đã ra lệnh thảm sát gia tộc Dương. --- Chương 2: Huyền Y Hội — Tâm Điểm Gió Bão Huyền Y Hội không đơn giản là một tổ chức. Nó là một thế giới riêng, nơi quyền lực được đo bằng huyền lực, và huyền lực được đo bằng máu. Năm gia tộc lớn nhất — Diệp, Lục, Lâm, Trần và Tô — chia nhau quyền kiểm soát, nhưng sự cân bằng ấy mong manh như lớp băng mỏng trên mặt hồ mùa xuân. Dương Vân Phàm bước vào sảnh chính Huyền Y Hội vào sáng hôm sau, khi ánh nắng chiếu qua những khung cửa sổ bằng gỗ quý, chiếu sáng gương mặt lạnh lùng của anh. Anh mặc bộ áo đen giản dị, không trang sức, không vũ khí lộ liễu, nhưng chính sự tĩnh lặng ấy lại khiến người ta khóe mắt liếc nhìn. "Ngươi là ai?" Một vệ sĩ chặn lại. "Dương Vân Phàm. Tôi đến để tham gia Khai Huyền Đại Hội." Cái tên ấy vang lên trong sảnh như một tiếng sét. Vài ánh mắt từ phía xa đổ dồn về phía anh. Dương — một cái tên đã bị xóa sổ khỏi gia phả Huyền Y Hội từ mười hai năm trước. Một cái tên mà nhiều người muốn quên đi. Nhưng Dương Vân Phàm không cho phép họ quên. --- Chương 3: Diệp Khinh Tuyết — Nữ Tổng Tài Bá Đạo Khai Huyền Đại Hội là sự kiện lớn nhất của Huyền Y Hội mỗi mười năm, nơi các gia tộc thử thách thực lực của nhau, tranh giành vị trí trong bảng xếp hạng, và — quan trọng nhất — phơi bày những bí mật mà ai cũng muốn giấu. Diệp Khinh Tuyết xuất hiện ở hành lang phía tây khi Dương Vân Phàm đang đi dạo quan sát. Cô bước đi như một đế chế sống — lưng thẳng, cằm nâng cao, đôi mắt sắc lạnh có thể cắt đôi bất kỳ ai dám đối diện. Bộ váy đỏ sặc sỡ không phải để cho người ta nhìn, mà để nhắc nhở họ rằng cô có quyền lực để tự do lựa chọn mọi thứ, kể cả màu áo mặc hôm nay. "Ngươi thực sự là Dương Vân Phàm?" Diệp Khinh Tuyết dừng lại, môi cong lên nụ cười không bờ bến. "Tôi nghe nói gia tộc Dương đã chết sạch từ lâu rồi. Ngươi là ma, hay là kẻ lừa đảo?" Dương Vân Phàm không hề nháy mắt. "Ngươi tin cái gì tùy người, Diệp tổng tài. Nhưng tôi không đây để tranh luận với ngươi." "Ồ?" Diệp Khinh Tuyết bước thêm một bước, khoảng cách giữa họ thu hẹp đến mức Dương Vân Phàm có thể ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ từ tóc cô. "Vậy ngươi đây để làm gì? Để lấy lại vị trí gia tộc Dương trong Huyền Y Hội? Hay để... trả thù?" Câu nói cuối cùng khiến không khí đông cứng. Dương Vân Phàm nhìn thẳng vào mắt Diệp Khinh Tuyết, và trong tích tắc ấy, cô cảm nhận được một thứ gì đó sâu thẳm hơn cả huyền lực — đó là sự tuyệt vọng đã được tôi luyện thành ý chí bất diệt. "Cả hai," Dương Vân Phàm nói rồi bước đi, bỏ lại Diệp Khinh Tuyết đứng tại chỗ với ánh mắt phức tạp khó đọc. --- Chương 4: Lục Đàn Hương — Nữ Dược Sư Dịu Dàng Nếu Diệp Khinh Tuyết là lửa, thì Lục Đàn Hương là nước. Cô xuất hiện trong khu vườn thảo dược phía sau Huyền Y Hội, nơi những loại thảo mộc quý hiếm mọc lên từ đất đai Giang Thành. Đôi tay cô nhẹ nhàng nâng niu từng cây thảo dược như đang chăm sóc em nhỏ, và nụ cười cô dịu dàng đến mức khiến người ta quên rằng cô chính là dược sư xuất sắc nhất gia tộc Lục. Dương Vân Phàm tình cờ đi ngang qua khi cô đang hái Hoa Bạch Hồng — một loài hoa chỉ mọc trong điều kiện huyền khí đặc biệt, được dùng làm nguyên liệu chính cho các loại đan dược cao cấp. "Ngươi bị thương," Lục Đàn Hương nói, không cần nhìn lên. Cô đã ngửi thấy mùi máu — mùi máu từ vết thương trên bàn tay Dương Vân Phàm do cuộc đụng độ với một nhóm vệ sĩ gia tộc Trần tối qua. Dương Vân Phàm kéo tay lại. "Không sao." "Không sao?" Lục Đàn Hương đứng dậy, đôi mắt nâu ấm áp nhìn anh không chút phán xét. "Vết thương này nhiễm độc Hắc Phong Tán. Nếu không xử lý trong ba ngày, ngươi sẽ mất cả bàn tay." Anh im lặng. Cô đúng là dược sư giỏi — chỉ bằng một cái nhìn và một hơi hô, cô đã nhận ra thứ mà chính anh cũng chưa kịp phát hiện. Lục Đàn Hương lấy từ trong tay những lá thảo mộc tươi, nghiền nát rồi đắp lên vết thương cho đến khi Dương Vân Phàm cảm thấy một luồng thanh mát lan tỏa. Cô không hỏi tại sao anh bị thương, không hỏi anh là ai, chỉ đơn giản là chăm sóc — như thể việc giúp đỡ người lạ ngoài phố là điều hiển nhiên nhất thế giới. "Tôi nghe nói ngươi tên Dương Vân Phàm," Lục Đàn Hương nói nhẹ nhàng khi đang buộc băng. "Tôi cũng nghe nói gia tộc Dương từng làm nghề hành y trước khi... biến cố xảy ra." Dương Vân Phàm giật mình. Đây là lần đầu tiên ai đó trong Huyền Y Hội nhắc đến nghề nghiệp cũ của gia tộc mình. "Ngươi biết gì về gia tộc Dương?" Lục Đàn Hương lắc đầu. "Không nhiều. Nhưng tôi biết gia tộc Dương từng nổi tiếng với nghề cứu người, không giết người. Có lẽ vì vậy mà..." Cô ngừng lại, như thể nhận ra mình đã nói quá nhiều. "Vì vậy mà họ muốn xóa sổ chúng tôi," Dương Vân Phàm hoàn thành câu nói. "Bởi vì một gia tộc hành y không thể bị thao túng bằng sợ hãi." Lục Đàn Hương nhìn anh, và trong đôi mắt dịu dàng ấy, Dương Vân Phàm thấy một tia sáng mà anh chưa từng thấy ở bất kỳ ai trong Huyền Y Hội — sự đồng cảm chân thành, không tính toán. --- Chương 5: Lâm Hồng Tụ — Nữ Sát Thủ Xinh Đẹp Đêm Khai Huyền Đại Hội, Dương Vân Phàm ngồi trong phòng khách sạn, xem xét những tài liệu anh thu thập được. Bàn tràn giấy tờ, bản đồ, và một cuốn sổ cũ kỹ ghi chép về các gia tộc trong Huyền Y Hội. Tiếng động nhẹ từ phía cửa sổ. Dương Vân Phàm không cần quay lại đã biết ai đang ở đó. Anh cảm nhận được sát khí — một sát khí tinh vi, được che giỏu công phu, nhưng vẫn không qua mắt được người đã sống trong thế giới máu và sắt như anh. "Ngươi không mở cửa cho khách sao?" Giọng nữ tính vang lên từ bóng tối, vừa trầm vừa ngọt như mật ong pha độc. Dương Vân Phàm vẫn ngồi yên. "Nếu ngươi đến để giết tôi, thì cửa mở hay không cũng không quan trọng." Một bóng hình bước ra từ bóng tối. Lâm Hồng Tụ — nữ sát thủ đáng gờm nhất gia tộc Lâm, nổi tiếng với nụ cười tuyệt mỹ và bàn tay không bao giờ run rẩy khi cứa vào tim mục tiêu. Tóc cô đen dài như thác nước, da trắng như sương sớm, và đôi mắt — đôi mắt ấy đỏ như máu tươi, dấu hiệu của việc tu luyện tà thuật gia tộc Lâm. "Ngươi thú vị hơn tôi tưởng," Lâm Hồng Tụ nói, ngồi xuống đối diện anh mà không cần mời. "Hành y, đúng không? Gia tộc Dương chuyên hành y. Ngươi biết tại sao gia tộc ngươi bị hủy diệt không?" Dương Vân Phàm nắm chặt tay. Đây là câu hỏi mà anh đã tìm kiếm mười hai năm. "Nói đi." Lâm Hồng Tụ cười, nụ cười rạng rỡ như hoa đào trên chiến trường. "Không nhanh vậy. Thông tin có giá. Ngươi sẽ trả bằng cách nào?" "Tôi có thể giữ mạng sống cho ngươi." Lâm Hồng Tụ nghiêng đầu, đánh giá anh bằng ánh mắt khách quan. "Ngươi nghĩ ngươi có khả năng đó?" "Không phải nghĩ. Là biết." Hai người nhìn nhau trong im lặng. Cuối cùng, Lâm Hồng Tụ gật đầu. "Được. Vậy thì ngươi phải nghe cho kỹ. Gia tộc Dương bị hủy diệt vì các ngươi nắm giữ một bí mật — bí mật về nguồn gốc huyền lực của Huyền Y Hội. Một bí mật mà nếu bị tiết lộ, toàn bộ hệ thống quyền lực hiện tại sẽ sụp đổ." Dương Vân Phàm cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. "Bí mật gì?" "Đó chính là lý do ngươi cần tìm ra thân thế thực sự của mình, đúng không?" Lâm Hồng Tụ đứng dậy, bước về phía cửa sổ. "Dương Vân Phàm không phải tên thật của ngươi. Và gia tộc Dương không phải nơi ngươi sinh ra." Cô biến mất vào bóng tối, để lại Dương Vân Phàm với những câu hỏi còn nhiều hơn cả câu trả lời. --- Chương 6: Bí Mật Thân Thế Sáng hôm sau, Dương Vân Phàm đến thư viện cổ của Huyền Y Hội — nơi lưu giữ những tài liệu lịch sử lâu đời nhất. Anh cần tìm ra sự thật về thân thế của mình, về gia tộc Dương, và về bí mật mà Lâm Hồng Tụ nhắc đến. Thư viện nằm sâu dưới lòng đất, nơi ánh sáng mặt trời không thể chạm tới. Những cuộn giấy cổ được xếp trên kệ gỗ đen, phủ một lớp bụi dày cho thấy rất ít người đến đây. Dương Vân Phàm lật từng trang giấy, tìm kiếm mọi thông tin về gia tộc Dương. Anh tìm thấy những ghi chép về nghề hành y của tổ tiên mình, về việc gia tộc Dương từng là một trong những gia tộc sáng lập Huyền Y Hội, và — điều quan trọng nhất — về một sự kiện được gọi là "Đại Phân Liệt" diễn ra mười hai năm trước. Nhưng các ghi chép về Đại Phân Liệt đều bị xóa sổ. Không một dòng nào giải thích tại sao gia tộc Dương bị thảm sát, ai ra lệnh, và tất cả những người sống sót đã đi đâu. "Đang tìm cái gì?" Giọng nói vang lên từ phía sau. Dương Vân Phàm quay lại và thấy một người đàn ông trung niên đứng đó, ánh mắt phức tạp. Anh nhận ra người này — Trần Mộc Hào, một trong những trưởng lão của Huyền Y Hội, người đã từng là bạn thân của cha anh. "Trần bá," Dương Vân Phàm gật đầu. "Tôi đang tìm hiểu về gia tộc Dương." Trần Mộc Hào thở dài. "Ngươi giống cha ngươi quá. Cùng sự cương quyết, cùng ánh mắt không bao giờ lùi bước." Ông tiến lại gần, giọng thấp xuống. "Ngươi có biết tại sao ngươi sống sót không?" Dương Vân Phàm lắc đầu. Ký ức của anh về đêm thảm sát mờ nhạt như bóng ma. Anh chỉ nhớ tiếng la hét, máu, và một bàn tay đẩy anh vào hầm bí mật dưới lòng đất. "Vì ngươi không phải con của Dương Vân Hào," Trần Mộc Hào nói, từng chữ nặng như đá. "Ngươi là con trai của Huyền Y Hội chủ — người đứng đầu tối cao của toàn bộ Huyền Y Hội. Cha ngươi thật sự đã giao ngươi cho gia tộc Dương nuôi dưỡng để bảo vệ khỏi những kẻ muốn hại đến ngươi. Nhưng bí mật ấy bị lộ, và gia tộc Dương phải trả giá bằng máu." Dương Vân Phàm cảm thấy mọi thứ xung quanh mình chậm lại. Thân thế của anh — anh không phải Dương Vân Phàm bình thường. Anh là con trai của Huyền Y Hội chủ. Anh mang trong mình dòng máu quyền lực nhất Huyền Y Hội. "Vậy ra đó là lý do," Dương Vân Phàm thì thầm. "Đó là lý do họ muốn xóa sổ gia tộc Dương. Không phải vì nghề hành y. Mà vì họ đang tìm kiếm tôi." Trần Mộc Hào gật đầu. "Và bây giờ ngươi đã trở về. Những kẻ đứng sau Đại Phân Liệt sẽ không để ngươi sống. Ngươi phải tìm đồng minh. Và ngươi phải nhanh." --- Chương 7: Lựa Chọn Giữa Những Bóng Hồng Dương Vân Phàm đứng trên mái nhà Huyền Y Hội, nhìn xuống thành phố rực dưới ánh trăng. Anh biết mình đang ở giữa một cuộc chiến không thể tránh nhưng, và mỗi bước đi đều có thể dẫn đến sự sụp đổ hoặc chiến thắng. Ba người phụ nữ — ba con đường khác nhau. Diệp Khinh Tuyết, với quyền lực và sự bá đạo, có thể là đồng minh mạnh mẽ nhưng cũng là con dao hai lưỡi. Cô đến bên anh với mục đích riêng, và Dương Vân Phàm không chắc đó là mục đích tốt hay xấu. Lục Đàn Hương, với sự dịu dàng và tâm hồn lương thiện, là nơi anh có thể tìm thấy sự bình yên. Nhưng trong thế giới của Huyền Y Hội, sự bình yên là thứ xa xỉ nhất. Lâm Hồng Tụ, với sát khí và bí ẩn, nắm giữ những thông tin quan trọng nhất. Nhưng tin tưởng cô đồng nghĩa với việc đặt mình vào vòng nguy hiểm lớn hơn. Dương Vân Phàm nhắm mắt lại. Con đường hành y — con đường mà tổ tiên anh đã chọn — không phải con đường của sự trả thù. Nhưng để bảo vệ những người anh yêu thương, để vén màn sự thật, anh có thể sẽ phải đi con đường mà anh từng cố tránh. "Con đường hành y," anh thì thầm, "cũng có thể là con đường trừng phạt." Anh mở mắt, ánh nhìn kiên định. Giang Thành đang chờ đợi. Huyền Y Hội đang run rẩy. Và Dương Vân Phàm — hay bất kỳ tên nào anh mang — sẽ không dừng lại cho đến khi sự thật được phơi bày. --- Chương 8: Cuộc Đối Đầu Đầu Tiên Khai Huyền Đại Hội chính thức bắt đầu. Sảnh chính rực sáng với hàng trăm người từ các gia tộc, mỗi bên mang theo vũ khí và âm mưu riêng. Dương Vân Phàm đứng ở trung tâm sảnh, nơi mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh. Diệp Khinh Tuyết ngồi ở phía bên phải, gia tộc Diệp với quân sự mạnh nhất. Lục Đàn Hương đứng ở phía sau gia tộc Lục, ánh mắt lo lắng nhìn anh. Lâm Hồng Tụ biến mất trong đám đông, nhưng Dương Vân Phàm biết cô đang quan sát từ đâu đó. "Thưa quý vị," Dương Vân Phàm cất giọng, thanh âm vang vọng khắp sảnh. "Tôi là Dương Vân Phàm, hậu duệ gia tộc Dương. Tôi trở lại hôm nay để đòi lại công lý cho gia tộc mình, và để vén màn sự thật về Đại Phân Liệt mười hai năm trước." Sảnh im lặng tuyệt đối. Rồi từ phía trước, một giọng nói vang lên — lạnh lùng, đầy giọng điệu thách thức. "Công lý?" Gia chủ gia tộc Trần — Trần Hắc Băng — bước ra, ánh mắt sắc lẹm. "Gia tộc Dương bị diệt vì chống lại Huyền Y Hội. Đó không phải thảm sát. Đó là kết án." Dương Vân Phàm nhìn thẳng vào mắt Trần Hắc Băng. Anh nhận ra ánh mắt ấy — ánh mắt của kẻ biết sự thật nhưng không bao giờ thừa nhận. Trong sâu thẳm đôi mắt xanh lạnh ấy, Dương Vân Phàm thấy sự sợ hãi. "Ngươi nói thế cũng tốt," Dương Vân Phàm nói, giọng bình tĩnh đến lạnh người. "Nhưng tôi có bằng chứng cho thấy gia tộc Dương không bao giờ chống lại Huyền Y Hội. Và kẻ đã ra lệnh thảm sát — đứng ngay trong sảnh này." Tiếng ồa à ra khắp sảnh. Trần Hắc Băng đứng im, nhưng hai tay ông ta nắm chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Đúng lúc đó, Diệp Khinh Tuyết đứng dậy. "Ta nói rõ," cô nói, giọng sắc lạnh. "Gia tộc Diệp sẽ bảo vệ Dương Vân Phàm cho đến cùng. Bất kỳ ai chống lại anh ta, chính là chống lại gia tộc Diệp." Lục Đàn Hương cũng bước tới, đứng cạnh Dương Vân Phàm. "Gia tộc Lục cũng vậy." Dương Vân Phàm nhìn hai người phụ nữ bên cạnh, cảm thấy một thứ gì đó ấm áp lan từ lồng ngực. Anh không đơn độc. Chưa bao giờ đơn độc. Từ góc tối, Lâm Hồng Tụ mỉm cười, rồi lặng lẽ rút một con dao găm từ trong tay áo — chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới. --- Chương 9: Con Đường Phía Trước Đêm đó, Dương Vân Phàm ngồi trong phòng, nhìn chằm chằm vào cuốn sổ cổ mà Trần Mộc Háo đã tra cho anh. Trong đó, cha anh — Huyền Y Hội chủ thực sự — đã để lại một dòng chữ: "Con đường hành y không phải con đường của sự yếu đuối. Nó là con đường của sự can đảm — can đảm đứng lên bảo vệ, can đảm nói ra sự thật, và can đảm tha thứ. Con yêu, hãy nhớ rằng cứu một người không chỉ là cứu thể xác, mà còn là cứu rỗi tâm hồn." Dương Vân Phàm khóc. Lần đầu tiên sau mười hai năm, anh cho phép mình mềm yếu. Nhưng chỉ một lát. Rồi anh lau nước mắt, đứng dậy, và bước ra cửa sổ. Giang Thành vẫn đang ngủ, nhưng Dương Vân Phàm biết rằng bão tố đang đến. Trần Hắc Băng sẽ không dừng lại. Những kẻ đứng sau Đại Phân Liệt sẽ không tự nguyện buông vũ khí. Và con đường hành y của anh mới chỉ bắt đầu. Anh nhìn lên bầu trời đầy sao và thề rằng sẽ tìm ra sự thật — không chỉ vì gia tộc Dương, không chỉ vì cha mình, mà còn vì tất cả những người vô tội đã chết vì những âm mưu quyền lực. Con đường hành y dài và gian nan. Nhưng Dương Vân Phàm đã sẵn sàng bước. --- Con đường hành y không có điểm kết thúc. Chỉ có những người đủ can đảm để bước tiếp.